Chương 31

"Thần đáng tội muôn chết!"

Văn võ bá quan lập tức quỳ xuống tại chỗ, ào ào quỳ rạp xuống, ngoại trừ các hoàng tử không động đậy, toàn bộ đều quỳ.

"Có gì mà không dám chứ. Trẫm nhớ trước đây đã nói rồi, những chuyện không liên quan đến triều đình thì bớt đem ra nói, dâng tấu lên trẫm xem phê duyệt là được."

"Kết quả thì sao, Tứ hoàng tử nói sai gi sao? Toàn là những chuyện vặt vãnh như lông gà vỏ tỏi. Có phải trong mắt các ngươi, trẫm đã mắt mờ tai điếc, nhìn không rõ nghe không rõ rồi không? Chuyện thiên hạ đại sự còn không quan trọng bằng chuyện nhà của các ngươi?"

"..."

Các võ tướng chớp mắt chậm nửa nhịp, còn các văn thần đã nghĩ ra rồi, Thiên tử đây là đang đứng về phía Tứ hoàng tử đấy.

Lòng của Thiên tử, đã nghiêng về phía Tứ hoàng tử rồi.

"Tinh Bạch con cũng vậy, nói chuyện uyển chuyển một chút. Chuyện này trẫm không gánh cho con đâu, con phải nghĩ ra cách gì đó để giải quyết."

Thiên tử vui vẻ gật đầu với Đoạn Tinh Bạch: "Nào, con vừa mới nói các đại thần là phường chợ búa, vậy cũng phải có cách giải quyết. Ví dụ như, làm cho họ không còn vô lại như vậy nữa?"

Đoạn Tinh Bạch: "..."

Thật không dám giấu, ông cha Thiên tử hờ, chuyện ngài cần làm bây giờ là nổi trận lôi đình, giận tím mặt đuổi ta ra khỏi triều đình, không cho phép ta lên triều nữa. Sau đó vứt lại một câu cút về đạo quán mà kiểm điểm cho tốt, nếu chưa kiểm điểm xong thì không được về thành, chứ không phải là vẻ mặt cười hì hì muốn xem náo nhiệt như bây giờ.

Nhớ lại thiết lập của mình đi chứ, ngài là Thiên tử cơ mà, là Thiên tử vui giận thất thường, gần vua như gần cọp cơ mà!

"Có một câu nói gọi là thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý." Tuy trong lòng đang kêu trời trách đất, nhưng ngoài mặt Đoạn Tinh Bạch không hề biểu hiện ra, mà chắp tay rồi bình tĩnh nói: "Chưa từng trải qua, đương nhiên không thể cảm nhận như chính mình trải qua."

Thiên tử nhướng mày: "Cho nên?"

Đoạn Tinh Bạch: "Cho nên rất đơn giản, để bọn họ tự mình trải qua là được."

"Nếu thượng triều không có quốc gia đại sự gì có thể đem ra nói, đương nhiên cho thấy rất nhiều người đang ăn... rảnh rỗi đến phát hoảng, hay là mời họ đi đưa quân tư đi."

Trên mặt Đoạn Tinh Bạch hiện lên một nụ cười nhạt rõ ràng: "Gia quyến không được mang theo, nhiều nhất chỉ được mang một tùy tùng là đủ."

"Tướng sĩ mặc gì thì họ mặc nấy, tướng sĩ ăn gì thì họ ăn nấy. Nếu lén lút mở bếp riêng hoặc mặc lụa là gấm vóc trên người, tất nhiên là vi phạm lệnh của Thiên tử, đáng chém."

"Hơn nữa Thiên tử nên phái người tin cậy đến để giám sát, nếu không lỡ như xảy ra vấn đề không cần thiết, cũng không công bằng, đúng không?"

"..."

Trong điện Kim Loan vẫn tĩnh lặng như vậy.

Tĩnh lặng như thể trời đất hoang vu.

Áp giải quân tư, một chuyến đi đi về về ít nhất cũng mất ba tháng, bây giờ trời rét đậm, thời gian cần sẽ còn nhiều hơn. Hơn nữa so với võ tướng, đối với các văn thần thân thể không tốt bằng, mùa đông là một mùa cực kỳ nguy hiểm.

Rời xa triều đình ba tháng, thậm chí nửa năm, đủ để cho điện Kim Loan thay một lứa văn thần mới rồi!

Mà các võ tướng trông có vẻ là người chiến thắng, nhưng thực tế, bọn họ không chỉ phải áp giải quân tư, mà còn phải trông chừng các văn thần đi cùng không giở trò, hoặc nói đúng hơn là đừng để bọn họ chết trên đường. Nếu không, tâm phúc của Thiên tử có thể sẽ cho rằng bọn họ đã ngầm ra tay hạ độc thủ, giống như trận ẩu đả trong điện Kim Loan hôm nay đã hạ độc thủ.

Cho nên nói đơn giản, không ai là người chiến thắng.

Ánh mắt của toàn bộ văn võ bá quan lập tức trở nên vô cùng nặng nề, ngay cả lão Thừa tướng và các lão tướng quân cũng vậy. Sau khi nghe đề nghị nhẹ nhàng của Tứ hoàng tử Đoạn Tinh Bạch, bọn họ mới phát hiện, Tứ hoàng tử e là đã sớm chuẩn bị sẵn cạm bẫy rồi.

Bởi vì Thiên tử sẽ không cho phép có người khıêυ khí©h uy nghiêm của ngài ấy trong điện Kim Loan, cho nên nhất định Hoàng đế sẽ để Tứ hoàng tử đưa ra một phương án giải quyết.

Mà lão Thừa tướng và các lão tướng quân đều biết, Thiên tử đã phiền một số người trong triều đình từ lâu lắm rồi, chỉ là ngài ấy lười để ý, cũng không tiện xử lý hết trong một lần. Bây giờ Tứ hoàng tử đã dâng lên cho ngài ấy một cái cớ chưa từng có, Thiên tử không thể nào không dùng!

Cho nên vào lúc Tứ hoàng tử lần đầu mở miệng, kịch bản đã được sắp đặt rõ ràng rành mạch. Các triều thần đi sai một bước là bước nào cũng sai. Không nắm rõ được lòng Thiên tử là đại kỵ, chết không đáng tiếc!

Mà Tứ hoàng tử chỉ với vài câu nói, đã chém đi một lứa người đã chọn phe, sống sượng tạo ra không ít vị trí vô chủ. Cục diện triều đình vốn đang ổn định lập tức bị đập tan thành tro vụn không nói, còn chiếm được lòng của Thiên tử.

Nước cờ này, đi thật sự là quá đẹp rồi, gần như là đẹp đến mức nâng niu trái tim của Thiên tử trong lòng bàn tay.

Văn võ bá quan lại lần nữa liếc nhìn Tứ hoàng tử, phát hiện Tứ hoàng tử dường như đã chú ý đến ánh mắt của họ, bèn ngước mắt lên, nở một nụ cười nhạt với mọi người.

Một đêm nắm quyền phủ hoàng tử.

Một lần gặp mặt thu phục Triệu Tử Dạ.

Một nụ cười phá vỡ cục diện triều đình.

... Bầu trời này, thật sự là thay đổi rồi.

Toàn bộ văn võ bá quan thất thần lẩm bẩm nghĩ trong lòng như vậy.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Tinh Bạch: Tui không thể chịu ấm ức này được, lại đây lại đây, ông cha Thiên tử hờ mau đuổi tui đi!

Toàn bộ văn võ bá quan: Trời, có biến!