Chương 30

Các văn thần không vui, lập tức đồng loạt công kích Đoạn Tinh Bạch, nói cậu làm nhục văn chơng, làm nhục lễ pháp. Ngay lúc này, Triệu Tử Dạ đứng về phía Đoạn Tinh Bạch. Tuy rằng y và Tứ hoàng tử đều là cá muối, nhưng bây giờ Tứ hoàng tử một thân một mình sao có thể địch lại nhiều người như vậy, hai con cá muối hợp lại sức mạnh sẽ lớn hơn!

Gia tộc cá muối không bao giờ nhận thua!!

Hơn nữa, y cũng cho rằng Đoạn Tinh Bạch nói siêu đúng, nhưng y không thể nói.

Bởi vì miệng lưỡi của các Ngôn quan sắc như dao, hơn nữa văn thần về cơ bản đều kết bè kết phái, nào là bạn cùng một ân khoa, bạn đồng môn, bạn đồng hương... Bên trong này có vô số khúc mắc, các triều đại trước nay chẳng phải đã có biết bao người chết dưới ngòi bút đó sao.

Tứ hoàng tử quá lỗ mãng rồi, sẽ rước lấy sự ghét bỏ của Thiên tử.

Nếu Đoạn Tinh Bạch biết Triệu Tử Dạ đang nghĩ gì, chắc chắn cậu sẽ cười phá lên.

Ghét bỏ thì tốt, tốt nhất là có thể ra một tờ chiếu thư bắt cậu ngay lập tức gói ghém hành lý cút về đạo quán. Cậu chỉ sợ ông cha Thiên tử hờ này không ghét bỏ mình thôi. Cậu không thèm để ý đến việc được hay mất lòng Thiên tử, cũng không sợ đắc tội với người khác. Cậu đường đường là một hoàng tử không quyền không thế, chỉ một lòng muốn đi thanh tu, có gì mà phải sợ chứ?

Cái gọi là chân đất không sợ chân giày, chính là miêu tả chân thực nhất về Đoạn Tinh Bạch lúc này.

Chỉ là đáng tiếc cho người bạn cá muối vừa mới quen này lại nhảy ra... Không biết y có muốn cùng mình về đạo quán không, hoàng tộc này nước quá sâu, thật sự không hợp cho cá muối sinh sống. Cá muối là phải được phơi mình dưới nắng mới sống tốt được, OK?

Đoạn Tinh Bạch nhìn Triệu Tử Dạ đang đứng trước mặt mình một mình chống lại quần hùng mà lơ đãng suy nghĩ như vậy.

Triệu Tử Dạ người này ngày thường giống như một cái bánh bao, ngoan ngoãn theo Thừa tướng và hai người ca ca đến thượng triều, sau đó lại ngoan ngoãn đúng bổn phận hạ triều chạy về nhà hoặc đi làm. Tóm lại, mọi người biết y có tài, nhưng lại không rõ y rốt cuộc tài đến mức nào.

Thế mà lúc này.

Ngay giờ khắc này.

Nếu trước đó nói Triệu Tử Dạ là cún con điên cuồng vẫy đuôi sủa "ẳng ẳng" với Tứ hoàng tử, vậy thì bây giờ vừa thấy Tứ hoàng tử bị vây công, chú cún con đó lập tức phồng lên biến thành chó ngao Tây Tạng, ai dám "gâu" một tiếng với Tứ hoàng tử là cắn người đó.

Đừng nói là sức chiến đấu mạnh đến đáng sợ, mà người này phản ứng cực nhanh, căn bản không sa vào những cái bẫy ngôn từ mà các văn thần hay dùng, trực tiếp giơ móng vuốt cào tới, vuốt nào vuốt nấy thấy xương thấy máu.

Nói đơn giản, tình tiết bây giờ chính là Tứ hoàng tử chọc thủng phổi của các văn thần, còn Triệu Tử Dạ, một người xuất thân từ gia đình văn thần, lại vừa gào to cổ vũ cho cậu, vừa quay sang dùng từng câu từng chữ đâm dao vào lưng phe mình, nhát nào nhát nấy chí mạng.

Có mấy người đã bị Triệu Tử Dạ làm cho tức đến mức ngất đi, kêu gào là ô nhục văn chương, rằng lão Thừa tướng gia môn bất hạnh.

Lão Thừa tướng: "... "

Lão Thừa tướng liếc nhìn người nói ông gia môn bất hạnh, chỉ cụp mắt xuống.

Bản tướng còn chưa dạy dỗ con trai mình đâu, đằng này ngươi đã ở đây la lối om sòm rồi, sao, ngươi là con trai bản tướng chắc? Ngươi cũng xứng?

Từ xưa văn võ bất hòa, chỉ có điều miệng lưỡi của các võ tướng so với các văn thần đúng là có phần vụng về hơn, cho nên phần lớn thời gian các võ tướng đều bị các văn thần đè đầu một bậc.

Nhưng đó là trước đây.

Bây giờ Tứ hoàng tử đột nhiên ra mặt, bọn họ không thể trơ mắt nhìn hoàng tử hiếm hoi nói gíup họ bị văn thần bắt nạt như vậy được. Cho nên không biết là võ tướng nào đã mở đầu, lén lút động tay động chân với các văn thần. Đều là dân nhà binh chuyên nghiệp, biết rõ đánh vào đâu thì đau mà không để lại dấu vết.

Sau đó rất nhanh, điện Kim Loan đàng hoàng đã biến thành hội trường hỗn chiến, loạn đến độ không nỡ nhìn.

Có điều trên thực tế, những đại lão văn võ thực sự đều không lên tiếng. Các lão tướng quân nheo mắt cười tủm tỉm, còn những vị đứng đầu phe văn thần như lão Thừa tướng cũng ung dung tự tại xem kịch vui.

Thiên tử một tay chống cằm cứ thế nhìn điện Kim Loan loạn như một nồi cháo, hình như còn rất vui vẻ.

Ông đã để ý thấy, tiểu tử Triệu Tử Dạ kia đã kéo lão Tứ trốn sang một bên, điển hình của châm lửa rồi bỏ chạy. Sắc mặt của lão Đại và lão Nhị không được tốt lắm, lão Tam thì vẫn cười tủm tỉm như cũ, còn lão Ngũ đã đứng bên cạnh lão Tứ, đôi mắt kia sáng rực, còn sáng hơn cả dạ minh châu.

Cuộc hỗn chiến kéo dài một lúc, cuối cùng vẫn là mọi người tự ý thức được mình đang ở đâu. Sau đó cả đám run rẩy liếc nhìn vị Thiên tử đang ngồi trên long ỷ chống cằm nhìn mình, vội vàng chỉnh lại y quan rồi nhanh chóng khôi phục trật tự.

Chỉ có điều về mặt vũ lực, rốt cuộc phe văn thần vẫn chịu thiệt lớn từ võ tướng.

"Đánh đi chứ, sao không đánh nữa?" Thiên tử cười bưng một tách trà, vui vẻ nói: "Tiếp tục đi, trẫm còn chưa xem đủ."

Tổng quản Đại giám đứng bên cạnh long ỷ lặng lẽ cụp mắt xuống, giọng điệu của Thiên tử càng bông đùa, càng cho thấy suy nghĩ của ngài ấy lúc này càng khó lường.

Trong điện Kim Loan lại lần nữa lặng ngắt như tờ.

"Không ai nói à, vậy trẫm nói."

Cạch.

Chén trà được Thiên tử đặt lên ngự án, phát ra một tiếng động rõ ràng không lớn, nhưng vì điện Kim Loan lúc này đặc biệt yên tĩnh mà trở nên vang vọng, khiến bá quan không giấu được mà run lên một cái.

"Trọng thần triều đình, người nào người nấy ở trên điện Kim Loan mà ra tay đánh nhau, còn ra thể thống gì nữa."

Giọng điệu của Thiên tử không hề nặng nề, chỉ là lời nói lại tựa như dao găm, chữ chữ đâm thẳng vào tim: "Người không biết còn tưởng điện Kim Loan là nhà của các ngươi đấy. Hay là trẫm nên thoái vị, để các ngươi lên long ỷ này ngồi thử xem?"

"..."