Chương 3

#Thoạt nhìn không có vấn đề gì, nhưng suy nghĩ kỹ lại thì đây chẳng phải vấn đề lớn sao?#

Rồi khi mở mắt ra, giường cổ kính, chăn cổ kính, người cổ kính.

Cậu vừa mở miệng hỏi ngươi là ai thì đã làm tiểu đạo đồng đang cho cậu ăn sợ hãi, cậu nhóc làm rơi bát xuống, nhảy nhót chạy đi gọi người đến. Chẳng những cậu nhóc sợ, mà cậu cũng bị đám người mặc đạo bào ập đến làm sợ.

Lúc đó, cậu tưởng mình bị gọi hồn.

Sau đấy…

Đoạn Tinh Bạch ngồi trong xe ngựa thở dài.

Thân thể này trời sinh ngốc nghếch, không biết vị “hiền tài” nào đưa chủ ý, nói để trong cung thì mãi không bình thường được, chỉ có đưa ra ngoài mới có cơ hội, nên tên cha tiện nghi… không, là hoàng đế vỗ tay, đưa cậu vào đạo quán ở núi sâu, lấy cớ là cầu phúc cho thiên gia.

Đã mười ba năm rưỡi rồi.

Cậu đến đây nửa năm rồi.

Nửa năm, có thể giải quyết nhiều việc, che giấu nhiều việc, ví dụ cậu phải cẩn thận tiếp xúc với người trong đạo quán, trước kia cậu là kẻ ngốc, làm sao đột nhiên văn võ song toàn, lại còn đọc thuộc lòng mấy trăm bài thơ được? Thế chẳng khác nào nói cho mọi người biết cậu có vấn đề sao?

Cậu ngâm mình cả ngày trong Tàng Thư Các, đêm đêm đọc sách đến canh ba, gặp ai cũng hỏi “tại sao”, cố gắng thể hiện vẻ chăm chỉ hiếu học của mình — như vậy, cậu mới có chút hiểu biết về thế sự, còn để lại ấn tượng tốt với người trong đạo quán, dễ bề che giấu thân phận.

Cậu chưa bao giờ coi thường trí tuệ của bất kỳ ai, nhất là các bậc tiền nhân đã sáng tạo nên nền văn hóa rực rỡ và lưu truyền lại đến nay.

Nếu tiền nhân không thông minh, văn hóa làm sao lưu truyền được?

Cậu không muốn bị xem là dị đoan, rồi bị xiên lên nướng, rắc thêm bột thì là.

Dù cậu dùng cách gì hòa nhập vào thế giới này, điều duy nhất không thay đổi là Đoạn Tinh Bạch cảm thấy vô cùng thư thái ở đạo quán: trồng hoa, chăm sóc cỏ, pha trà, đọc kinh thư, rồi trêu đùa các tiểu đạo đồng, quan hệ của cậu với các đạo sĩ trong bếp vô cùng tốt đẹp.

Mặt trời mọc thì dậy, mặt trời lặn thì nghỉ… Nghỉ thì không thể, phải đọc sách chứ.

Thật là vui vẻ.

Thật sự là quá đỗi vui vẻ.

Cuộc sống an nhàn này ai mà chẳng thích? Làm cá mặn thật sự rất vui vẻ, vui đến nỗi cậu sắp phi thăng luôn rồi.

Từ ngày đầu tiên sợ hãi, ngày thứ hai bình tĩnh, ngày thứ ba chấp nhận hiện thực, đến nay đã nửa năm, Đoạn Tinh Bạch nằm ườn ra đó, cảm thấy một sự an tĩnh và thanh thản chưa từng có, còn vui mừng nghĩ có phải Diêm Vương thấy trước kia cậu có công với nước nên nay ban thưởng cho cậu cuộc sống an nhàn này không.

Rồi thì…

Cậu sai rồi.

Cậu thật sự sai rồi.

Cậu sai một cách nghiêm trọng.

Đây đâu phải là phần thưởng Diêm Vương ban cho cậu vì có công lao to lớn, rõ ràng là vì cậu không vừa mắt nên mới trừng phạt cậu một cách tàn nhẫn: kịch bản làm ruộng của cậu bị tước đoạt, biến thành kịch bản cung đình, chẳng biết tương lai ra sao, chỉ nghĩ thôi đã thấy mệt mỏi, sợ rằng còn chưa đến đoạn mở đầu đã phải “chết”.

Vui vẻ cũng có hạn.

Đoạn Tinh Bạch thở dài.

Mười bốn năm rồi.

Mười bốn năm trời rồi.

Nuôi mười bốn năm rồi, sao không nuôi tiếp đi?

Nhưng…

Cậu vẫn còn pháp bảo!

Sư phụ quán chủ đưa cho cậu một cái bọc, bảo cậu khi nào cảm thấy lo âu, chán chường thì lấy ra xem, bên trong là kinh nghiệm đời người thăng trầm của sư phụ quán chủ, nhất định sẽ cho cậu chút sáng suốt.