Trong mắt vị Tứ hoàng tử này, ngoài bản thân và hộ vệ có dung mạo đẹp đến vô thực đang đứng chờ ngoài điện thì tất cả những người khác đều bình đẳng, hoặc có lẽ ngang hàng với đám cỏ đuôi chó ven đường. Khác biệt duy nhất là cỏ đuôi chó ven đường còn biết vẫy đuôi, còn bọn họ thì không.
... Ồ, con trai thứ ba của Thừa tướng sẽ vẫy đuôi.
Thôi xong, thua rồi.
# Du͙© vọиɠ hơn thua kỳ lạ đột nhiên trỗi dậy.#
Thiên tử ngồi trên long ỷ, nheo mắt quan sát cảnh tượng trong điện Kim Loan, khóe miệng luôn cong lên một độ cong vừa phải.
Chuyện xảy ra bên ngoài điện sáng nay đã sớm có người bẩm báo cho ông. Ông có ấn tượng khá sâu sắc với con trai thứ ba của Thừa tướng Triệu Tử Dạ, bởi vì lão Đại đã để mắt đến y. Nhưng con người Triệu Tử Dạ này, ông chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn thấu, một tiểu tử không muốn dây dưa sâu với hoàng gia, cái tính này rất hợp khẩu vị của người Đoạn thị.
Cho nên ông đã vung bút ban một đạo thánh chỉ, chạy thì đừng hòng chạy. Bị đám con trai của ông nhắm trúng rồi còn muốn thoát? Mơ đi.
Kết quả đã bao lâu rồi mà tiểu tử này vẫn thông minh, biết lách luật. Ông lại không cho một thời hạn cụ thể, thế là y cứ kéo dài mãi, kéo đến mức lão Đại chạy đến phủ Thừa tướng còn siêng hơn cả đến thăm người cha ruột này của nó, quà tặng cho tiểu tử này còn nhiều hơn cả tặng cho ông.
Đứa con bất hiếu! Nghịch tử!
Lão Đại tính tình vốn bá đạo quen rồi, bây giờ con trai thứ ba nhà Thừa tướng lại như một con thỏ đạp vào mặt hắn một trăm lẻ tám phát rồi chạy vào vòng tay của lão Tứ vốn chẳng thèm muốn y, còn quay đầu lại trợn trắng mắt với lão Đại. Lão Đại vậy mà cũng nhịn được không xách cổ người ta đi ngay tại chỗ, e là đang nghẹn lắm đây.
Nghĩ đến đây, độ cong trên khóe miệng Thiên tử càng sâu hơn một chút. Ông liếc nhìn Đoạn Tinh Bạch trông có vẻ thản nhiên nhưng thực chất ánh mắt đã thả hồn đi đâu mất, đột nhiên mở miệng hỏi: "Tinh Bạch, con có gì muốn dâng tấu không?"
"..."
Từ "Wow, đây chính là điện Kim Loan đó" đến "Ồ ồ, mình rất có tinh thần tham gia" rồi "Hmm, hiệu suất thượng triều này cũng ngang ngửa hiệu suất đi làm trước đây của mình, sao chuyện gia giáo không nghiêm cũng phải lôi lên điện Kim Loan để nói, đây chả phải lãng phí thời gian sao" rồi cuối cùng là "Không biết Trảm ca đang làm gì, mình mệt quá, mình không muốn thượng triều nữa, hu hu mình muốn về đạo quán". Sự kích động ban đầu đã sớm bay biến không dấu vết, bây giờ Đoạn Tinh Bạch tâm lặng như nước, toàn bộ quá trình đều đang lơ đãng thả hồn.
Cho nên khi Thiên tử đột nhiên hỏi như vậy, Đoạn Tinh Bạch giống như học sinh đang lơ đễnh trong giờ bị giáo viên gọi trúng, hoàn toàn không biết đối phương đã hỏi gì. Não và miệng trực tiếp chia nhà, buột miệng nói một câu: "Nhi thần không thấy có gì cần dâng tấu, bởi vì những nội dung vô nghĩa được tấu lên quá nhiều rồi, cho nên cũng chẳng thấy có gì hay ho để mà tấu."
"..."
Cả điện Kim Loan lặng ngắt như tờ.
Ngay cả Thiên tử cũng hơi sững lại, nghĩ thầm: Được lắm, không hổ là con trai của trẫm, lão Tứ, con vừa nói ra tiếng lòng của trẫm rồi.
Đúng vậy, đám đại thần này phiền phức thật, chuyện bé như lông gà vỏ tỏi cũng lôi lên điện Kim Loan để nói. Nào là con nhà ai đánh con nhà ai, nào là nhà ai hôm nay cưới thêm mấy bà vợ... Mấy chuyện vặt vãnh đó không biết dâng tấu chương lên à? Cứ phải mang ra nói trên điện Kim Loan, phiền chết đi được!
"Lời này của Tứ điện hạ, e là không thỏa đáng cho lắm?" có Ngôn quan lập tức tỏ vẻ không vui, nhảy ra: "Tứ hoàng tử chưa từng tham gia triều chính, đương nhiên là không hiểu rõ sự tình."
Hàm ý: Cái gì cũng không hiểu mà còn ở đây nói bừa, ngươi chỉ là kẻ ngoại đạo thôi!
Đoạn Tinh Bạch: "..."
Chà.
Ta thừa nhận là ta đã lơ đễnh, nhưng ta không thể chịu đựng được việc ngươi nói ta không thỏa đáng.
Ta chưa từng chịu sự ấm ức này. Kiếp trước không tính, kiếp này ta mới nửa tuổi, còn chưa từng phải chịu ấm ức thế này!
# Chỉ là một em bé to xác thôi.#
Đoạn Tinh Bạch: "Hôm nay bản hoàng tử đã ăn một quả trứng."
Ngôn quan: "? Tứ điện hạ đây là có ý gì?"
"Ý là, tên huênh hoang không biết ngượng như ngươi cũng chỉ là một quả trứng."
Đoạn Tinh Bạch thu hai tay vào trong tay áo, giọng điệu vẫn thản nhiên như cũ, ngay cả mày cũng không nhíu lấy một cái: "Từ lúc thượng triều đến giờ, tấu chương về lũ lụt ở phía đông, nạn đói ở phía nam dâng lên hai bản, tấu chương về biên giới rét đậm, tướng sĩ cần vật tư dâng lên một bản; tấu chương ca tụng công đức Thiên tử dâng lên tám bản, tấu chương về con cháu quan viên đánh nhau dâng lên bốn bản."
"Vấn đề dân sinh không giải quyết, nguy cơ biên phòng thì làm như không thấy. Miệng thì đọc làu làu thông kinh sử, mà bây giờ từng người lại chẳng khác gì phường chợ búa, không hề có chút tâm tư vì dân vì nước, không hề nghĩ đến cảnh khốn cùng nơi biên ải, chỉ lo cho sự sung sướиɠ của bản thân, chỉ nghĩ đến cái nhà nhỏ của mình."
Ngôn quan: "..."
Toàn thể văn võ bá quan: "..."
Ánh mắt của các võ tướng lập tức sáng lên: Vị Tứ hoàng tử này, giống hệt Đại hoàng tử, rất quan tâm đến các tướng sĩ!