Thế là Triệu Tử Dạ phấn chấn lên, y đảo mắt một vòng, sau đó mặc kệ sự lạnh nhạt của Đoạn Tinh Bạch mà vô cùng nhiệt tình tiếp tục bắt chuyện với đối phương, nói cho cậu biết mình là con trai thứ ba của Thừa tướng đương triều, đang giữ chức gì trong triều, đã viết những bài văn gì, v.v.
Tóm lại, trong mắt người ngoài, hiện tại chính là cảnh Tứ hoàng tử không mấy coi trọng Triệu Tử Dạ, nhưng Triệu Tử Dạ lại quyết tâm bằng mọi giá muốn kết giao với Tứ hoàng tử, bộ dạng như thể đã là tâm phúc của Tứ hoàng tử rồi vậy.
"..."
Vô lý.
Thật sự rất vô lý.
Chỉ mới một lần gặp mặt, thật đấy, chỉ một lần gặp mặt, người mà bốn hoàng tử khác đặc biệt là Đại hoàng tử đã hạ mình cầu hiền hơn nửa năm cũng không cầu được, Triệu tam công tử lại bị Tứ hoàng tử chẳng nói năng gì, chỉ lạnh lùng liếc bọn họ một cái rồi không thèm để ý nữa thu phục rồi???
Hơn nữa còn không phải là thu phục đơn giản, mà là kiểu thu phục cuồng nhiệt ấy!
Hầy, chuyện này thật sự rất vô lý.
Văn võ bá quan không hiểu nổi tình huống hiện tại, nhưng bọn họ bị chấn động mạnh.
Bao gồm cả cha ruột của Triệu Tử Dạ, Thừa tướng đương triều, ông cũng chưa từng thấy con trai út nhà mình nịnh nọt ai như vậy, nếu có cái đuôi chắc đã vẫy lên trời rồi.
Đức hạnh của con trai mình thế nào ông không biết sao? Trông thì thư sinh nho nhã nhưng thực chất tâm cao khí ngạo, đừng nói là các hoàng tử, cho dù là Thiên tử đích thân tới nó cũng chỉ đối phó qua loa, chắc chắn sẽ không vẫy đuôi hay sủa "gâu" một tiếng với Thiên tử.
Nhưng bây giờ...
Tứ hoàng tử, quả thật thâm sâu khó lường!
Bởi vì không hiểu, cho nên kiêng dè, mà bởi vì nhìn thấy cảnh không thể hiểu nổi, cho nên sẽ càng thêm kiêng dè.
Giống như lúc đầu đã nói, Đoạn Tinh Bạch đã mười bốn tuổi rồi, trong hoàng tộc, ba tuổi đã bị chê là lớn không còn là trẻ con nữa chứ đừng nói là mười bốn tuổi, đặc biệt là cậu còn ở trong đạo quán mười bốn năm, bốn hoàng tử khác sớm đã đứng vững gót chân trên triều đình, trong tay cũng đã có người có thể dùng, Tứ hoàng tử thì chẳng có gì cả.
Trong mắt văn võ bá quan, bốn vị hoàng tử đã trở thành thế cân bằng bốn bên ổn định mà không ai dễ dàng phá vỡ được.
Bọn họ nghĩ rằng, Tứ hoàng tử này phải làm ra chuyện động trời gì mới có thể phá vỡ thế cân bằng ổn định này.
Tâm tư của Thiên tử quá khó đoán, ngày thường cũng không thấy đặc biệt sủng ái hoàng tử nào, dù bọn họ có hành động cũng không dám làm bậy, chỉ sợ rước lấy ánh mắt lạnh lùng của Thiên tử, khiến chủ tử mà mình đi theo bị Thiên tử ghét bỏ.
Có người tâm tư lệch lạc, nghĩ rằng hay là ra tay với hai Hoàng hậu.
Nhưng vấn đề là gì? Vấn đề hai Hoàng hậu lại ở cùng nhau, ngày thường còn không phân biệt được ai là ai hơn nữa còn tùy thời đổi trang sức đổi quần áo, cho dù là người nhìn hai Hoàng hậu lớn lên cũng không dám nói nhất định có thể phân biệt được hai người, lỡ như ngộ thương mẹ của chủ tử nhà mình, vậy thì câu chuyện lại là một hướng khác rồi.
Cho nên tóm lại, bốn hoàng tử không vội, nhưng lại có người lo chuyện bao đồng, thay họ sốt ruột không thôi.
Cho nên lúc này, cho nên giờ phút này.
Toàn bộ văn võ bá quan hoặc là quang minh chính đại hoặc là lén lút liếc nhìn vê phía Tứ hoàng tử đang đứng cùng các hoàng tử khác, biểu cảm rất nhạt, rõ ràng là lần đầu thượng triều nhưng lại như thể đi dạo một vòng giữa chợ, không sợ hãi chút nào, thiên uy của Thiên tử vô hiệu với cậu, âm thầm tính toán trong lòng.
Từ việc con trai thứ ba của Thừa tướng đột nhiên biến thành tên cuồng liếʍ, đến bây giờ đứng ở đây thượng triều, Tứ hoàng tử này chưa hề lộ ra biểu cảm gì đặc biệt.
Ngay cả khi bốn hoàng tử chủ động qua chào hỏi, Ngũ hoàng tử thân mật khoác tay cậu, nhiều nhất cũng chỉ cười nhạt một cái, một chút dao động cảm xúc lớn hơn cũng không có.
Cảm giác như thế nào nhỉ?
Toàn bộ văn võ bá quan cố gắng suy nghĩ, cuối cùng cũng nghĩ ra một câu rất hay, chính là chúng sinh bình đẳng.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Đoạn Tinh Bạch: Cao ngạo lạnh lùng như ta.
Ân Trảm: [Cười mà không nói. jpg.]
Mọi người: Thâm sâu khó lường, thâm sâu khó lường.