Mọi người thoạt nhìn tưởng Ân Trảm là Tứ hoàng tử, nhưng rất nhanh đã rằng đối phương không mặc triều phục của hoàng tử, hẳn không phải là Tứ hoàng tử, nhưng lại đi ra từ xe ngựa của Tứ hoàng tử, chắc là thị vệ thân cận của Tứ hoàng tử.
Chuyện này rất bình thường, rất bình thường.
Sau đó.
Ân Trảm đưa tay về phía xe ngựa, từ trong rèm cũng có một bàn tay đưa ra đặt vào lòng bàn tay hắn.
Đoạn Tinh Bạch với vẻ mặt rất lạnh nhạt bước ra từ trong xe ngựa, dưới sự giúp đỡ của Ân Trảm cậu tiếp đất một cách vô cùng mượt mà và phong thái. Lúc này, cậu nghiêng đầu liếc nhìn toàn bộ văn võ bá quan ở cách đó không xa một cái, rồi thu lại tầm mắt, như thể vừa rồi chẳng qua chỉ liếc nhìn đám hoa dại cỏ dại ven đường mà thôi.
Toàn bộ văn võ bá quan: "..."
Nếu nói dung mạo của Ân Trảm vừa rồi là đẹp đến vô thực, vậy thì dung mạo của Tứ hoàng tử bây giờ chính là loại toát ra cảm giác xa cách lạnh nhạt, như thể không phải người phàm mà giây tiếp theo sẽ đạp đất phi thăng. Trong mắt cậu, bọn họ dường như còn không có sức nặng bằng một cái bánh bao đậu đỏ.
# Bánh bao đậu đỏ: ? Tự dưng bị réo tên, chả hiểu gì sất.#
Lại liên hệ đến phủ Tứ hoàng tử chỉ sau một đêm đã biến thành tường đồng vách sắt, nói đơn giản, lúc này Đoạn Tinh Bạch trong mắt mọi người đã được dán cho cái mác [Thâm sâu khó lường].
Mọi người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, không ai muốn làm người đầu tiên ăn cua, đi bắt chuyện với vị Tứ hoàng tử rõ ràng sắp phi thăng, nhìn qua còn rất khó bắt chuyện, mới mười bốn tuổi đã thâm sâu khó lường đến vậy.
Nhưng.
Trong đám đông có một người, hai mắt y sáng rực nhìn Đoạn Tinh Bạch, vô cùng muốn đến bắt chuyện với Đoạn Tinh Bạch.
Con trai thứ ba của Thừa tướng, Triệu Tử Dạ, nhìn chằm chằm Đoạn Tinh Bạch, dường như y cảm nhận được một sự triệu hồi khó hiểu, một sự triệu hồi vượt qua cả huyết thống, chỉ có người chung đường mới có thể cảm nhận được.
Cho nên.
"Hạ quan Triệu Tử Dạ bái kiến Tứ hoàng tử." Triệu Tử Dạ đã làm người đầu tiên ăn cua, dưới ánh mắt hơi kinh ngạc của lão Thừa tướng và hai người ca ca, y rời khỏi hàng ngũ, chạy về phía Đoạn Tinh Bạch, cung kính hành lễ với đối phương.
Toàn bộ văn võ bá quan: "..."
Toàn bộ văn võ bá quan: "??? "
Sau khi thấy rõ người chạy về phía Đoạn Tinh Bạch là ai, toàn bộ văn võ bá quan đều hít một ngụm lạnh trong lòng: Không hổ là Tứ hoàng tử, chỉ mới lộ diện đã thu phục được Tam công tử của Thừa tướng, người được Thiên tử đích thân khen ngợi tài năng, người mà đến nay bốn hoàng tử khác dù đã dùng hết cách cũng không thể lôi kéo về phe mình được, Triệu Tử Dạ!
Đây không còn là vấn đề thâm sâu khó lường nữa rồi, đây là bầu trời thật sự sắp thay đổi rồi.
Bốn hoàng tử vừa từ noãn các đi ra, lúc này còn chưa kịp qua chào hỏi Đoạn Tinh Bạch đã đồng loạt rơi vào im lặng. Không lâu sau, Nhị hoàng tử, Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử chậm rãi dời tầm mắt đến Đại hoàng tử Đoạn Tinh Phi đang cười vui hơn bất kỳ ai nhưng thực tế trong đôi mắt kia tràn đầy nguy hiểm.
Uầy, đây không phải là con thỏ đến tay còn chạy mất nữa rồi, đây là con thỏ đã đạp Đại hoàng huynh một trăm lẻ tám phát rồi chạy về phía lão Tứ đó.
Thật là... làm tốt lắm!
Các hoàng tử xem náo nhiệt không chê chuyện lớn mà điên cuồng vỗ tay trong lòng.
# Tình huynh đệ của hoàng tộc còn mỏng hơn cả giấy.#
Đoạn Tinh Bạch cũng không ngờ rằng sẽ có người chạy về phía mình chào hỏi. Suy nghĩ của cậu là mình thể hiện thái độ đủ cao ngạo lạnh lùng, và không mấy để ý đến người khác, vậy thì theo lẽ thường, một hoàng tử vốn không quyền không thế chắc chắn sẽ bị người ta cà khịa sau lưng, sau đó không thèm để ý đến cậu nữa.
Chẳng phải mọi người đều vui vẻ sao?
Nhưng bây giờ.
Đoạn Tinh Bạch không muốn để ý đến Triệu Tử Dạ, nhưng mà, ngay trong khoảnh khắc đó, khoảnh khắc mắt cậu và đối phương chạm nhau, cậu đột nhiên có một loại cảm giác kỳ diệu, một loại cảm giác mà có lẽ chỉ có người chung đường mới hiểu được.
Nếu nhất định phải nói ra thì, có lẽ chính là cảm giác "Tui, thành viên ưu tú của gia tộc cá muối".
"..."
Đoạn Tinh Bạch và Triệu Tử Dạ nhìn nhau, từ trong ánh mắt đối phương nhìn thấy dòng chữ "Cứu tui cứu tui, tui chỉ là một con cá muối yếu đuối đáng thương bất lực hu hu, đằng ấy cũng là cá mặn đúng không, cuối cùng tui cũng tìm thấy tổ chức rồi hu hu."
Đoạn Tinh Bạch rất muốn trực tiếp nắm lấy tay đối phương mà gào lên một tiếng "Tui cũng là cá mặn đây này huynh đệ ơi", nhưng không được, cậu phải giữ vững phong thái của mình. Cậu đường đường là Tứ hoàng tử, không thể làm mất phong phạm của hoàng gia nếu không mấy huynh đệ kia thể nào cũng tìm cậu gây sự.
Cho nên.
"Ừm."
Đoạn Tinh Bạch chỉ lạnh lùng đáp lại Triệu Tử Dạ vừa hành lễ một chữ, sau đó không nói gì nữa, dường như lười nói chuyện với đối phương.
Các văn võ bá quan ở cách đó không xa thấy có người đầu tiên ăn cua* nên cũng muốn qua bắt chuyện lập tức đứng im. Triệu Tử Dạ tuy tuổi không lớn, nhưng tài hoa là điều đáng khẳng định, nhưng Tứ hoàng tử dường như không coi trọng y, khinh thường giao du với phàm phu tục tử.
Tứ hoàng tử, tầm mắt hình như hơi cao thì phải, vẫn nên quan sát thêm xem sao.
Có điều Triệu Tử Dạ không cảm thấy Đoạn Tinh Bạch cao ngạo lạnh lùng, y từ một chữ "ừm" của đối phương đã hiểu ra ý tứ: Dù sao cũng là Tứ hoàng tử, có đông người như vậy ta không thể cùng ngươi vỗ tay nhận thân phận cá muối được, đợi không có ai thì được!
*Một thành ngữ rất nổi tiếng trong văn hóa Trung Quốc, dùng để chỉ người tiên phong, người dũng cảm đầu tiên dám thử một việc gì đó mới mẻ, mạo hiểm mà trước đó chưa ai từng làm.
Nguồn gốc của câu này được cho là xuất phát từ Lỗ Tấn, người đã ví von rằng: "Người đầu tiên ăn cua là một người rất đáng khâm phục, không phải dũng sĩ thì cũng là kẻ liều mạng". Bởi vì con cua có hình thù kỳ dị, hung dữ, người đầu tiên dám ăn nó hẳn phải rất can đảm vì không biết nó có độc hay không.