Chương 26

Cho nên Đoạn Tinh Bạch không thể hiểu nổi, hai người rõ ràng ngủ cùng một thời điểm, nhưng Ân Trảm bây giờ không chỉ vô cùng có tinh thần, mà buổi sáng chính cậu còn bị hắn gọi dậy, thậm chí triều phục của hoàng tử cậu không biết mặc cũng là đối phương mặc giúp.

Hộ vệ thân cận, đúng là thân cận thật.

Mà Đại giám đang dẫn người chờ ngoài cửa, sắc mặt đã thay đổi mấy lần. Từ khi ông ta được phái đến phủ Tứ hoàng tử, cũng có nghĩa ông ta là người của Tứ hoàng tử, từ nay về sau cùng phủ Tứ hoàng tử chung hoạn nạn, vinh nhục có nhau. Tứ hoàng tử có trọng dụng ông ta hay không, đối với ông ta mà nói là chuyện quan trọng nhất, không có chuyện nào quan trọng hơn.

Nhưng rất rõ ràng, Ân Trảm ngược lại đã trở thành tâm phúc của Tứ hoàng tử, vừa đến đã xóa sạch sự tồn tại của ông ta không còn chút dấu vết.

Không được, cứ tiếp tục thế này thì phủ Tứ hoàng tử sẽ không có chỗ cho ông ta đặt chân nữa, Đại giám nghĩ, ông ta phải hầu hạ Tứ hoàng tử tốt hơn, đồng thời phải căn cứ vào sở thích của Tứ hoàng tử mà hành động... Dù sao cũng không thể bị xếp chót, thế nào cũng không thể bị xếp chót.

Đại giám đã tự nguyện xin đến phủ Tứ hoàng tử bừng lên ý chí chiến đấu chưa từng có.

Lại lạc đề rồi, quay lại thôi.

Nghe những lời lải nhải của Đoạn Tinh Bạch, Ân Trảm dường như đang thất thần nghĩ gì đó bỗng hoàn hồn, nhìn Đoạn Tinh Bạch mềm oặt như một con thỏ, lời định nói "Là do ngươi quá buông thả rồi" nhưng lời đến đầu lưỡi lại biến thành: "Ta quen rồi, nếu ngươi buồn ngủ thì cứ chợp mắt thêm một lúc đi, còn một đoạn đường nữa mới đến hoàng cung."

Mới mười bốn tuổi, vẫn không nên quá khắt khe thì hơn.

# Trái tim này, nó bắt đầu đập thình thịch và lệch sang con đường hẻo lánh rồi.#

Vân Nhất đang đánh xe ngựa giật giật khóe miệng.

Đây chính là thứ không thể sở hữu mãi khiến cho tâm can rối bời, kẻ được yêu sẽ chẳng phải sợ hãi điều chi*.

*Đây là một câu rất nổi tiếng trong lời bài hát "Hồng Mân Côi" của ca sĩ Trần Dịch Tấn.

Cung chủ ở nhà chưa bao giờ nói câu nào bảo người khác nghỉ ngơi thêm một lúc, ngài ấy sẽ chỉ cực kỳ lạnh lùng nhìn những người trong cung luyện công mệt như chó chết, còn để bầy hổ mà ngài ấy nuôi đuổi theo cắn sau lưng họ. Nghỉ ngơi là không thể nào, trong lòng Cung chủ không có hai chữ nghỉ ngơi.

... Cung chủ, ngài thay đổi rồi, ngài thật sự thay đổi rồi!

Nói là chúng sinh bình đẳng cơ mà! Ngài thay đổi rồi!!

"Không ngủ nữa, một khi ta ngủ lại thì sẽ rất khó tỉnh." Đoạn Tinh Bạch quá rõ mình là loại cá muối như thế nào, bèn vén rèm xe lên, hé ra một khe hở, hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo đặc trưng của mùa đông: "Tiếp theo, ta phải đánh một trận ác liệt rồi."

Ân Trảm cười khẽ: "Vậy ta chúc ngươi thắng ngay trong trận đầu?"

"Tại sao lại dùng ngữ điệu nghi vấn? Ta cảm thấy ngươi như đang chế giễu ta, hơn nữa ta đã có đầy đủ chứng cứ." Đoạn Tinh Bạch buông rèm xuống: "Có điều ngươi đúng là đã nhắc nhở ta, cũng không hẳn là trận chiến ác liệt, chỉ cần ta đủ cao ngạo lạnh lùng, vậy thì chuyện kỳ lạ sẽ không đuổi kịp ta."

"Ta, chỉ lo thân mình."

"..."

Ân Trảm rót cho Đoạn Tinh Bạch một tách trà nóng, không nói gì thêm.

Chỉ lo thân mình? Nếu ngươi không xuống núi, không trở về hoàng gia, Vân Phù Thiên Cung cũng không gửi đến lời phê, vậy thì có lẽ là được.

Còn bây giờ.

Ân Trảm mỉm cười nhìn Đoạn Tinh Bạch đang cầm gương đồng xem kim quan hoàng tử của mình có đội lệch không. Nếu nói sau khi Đoạn Tinh Bạch trở về ai là người vui nhất, vậy đương nhiên phải là bốn người huynh đệ của cậu cùng với Thiên tử là kẻ thua cuộc đáng thương nhất nhưng cũng là người chiến thắng lớn nhất trong cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị lần trước, một người xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

Bởi vì Đoạn Tinh Bạch bây giờ, chính là một con thỏ trắng ngốc nghếch đang nhảy nhót lung tung.

...

Đoạn Tinh Bạch cảm thấy mình đã đến rất sớm, nhưng thực tế, rất nhiều đại thần còn đến sớm hơn cậu rất nhiều.

Bởi vì phải tụ tập trước để nói chuyện, thảo luận xem hôm nay có nên dâng tấu chương gì không, hoặc hẹn nhau hôm nay dâng tấu gì, rồi lại cà khịa nhau một chút. Lúc xe ngựa của Đoạn Tinh Bạch vào hoàng cung, cậu đã được coi là đến rất muộn rồi.

Hơn nữa dường như là không hẹn mà gặp, toàn bộ văn võ bá quan ngoài những người đặc biệt lớn tuổi không chịu được lạnh ra, những người còn lại hôm nay về cơ bản đều không vào nhà ấm để sưởi ấm chờ thượng triều. Cho nên nói đơn giản, các đại thần vốn đang tụ tập nói chuyện trong gió lạnh đều im bặt, hướng ánh mắt về phía xe ngựa của Đoạn Tinh Bạch.

# Chờ ngươi rất lâu rồi, cuối cùng cũng đến.#

# Để ta xem nào, có phải Tứ hoàng tử mọc ba đầu sáu tay không?#

"..."

"Tuy ta chưa xuống xe, nhưng ta đã cảm nhận được ác ý của thế giới đối với mình."

Đoạn Tinh Bạch hít một hơi thật sâu: "Duỗi đầu ra là một đao mà rụt đầu vào cũng là một đao, đi thôi, Trảm ca, chúng ta phải lên rồi."

Ân Trảm mỉm cười.

Thú vị đây.

Có điều nói chính xác hơn, là ngươi ra chiến trường, chứ không phải ta.

# Lúc này Ân đại Cung chủ vẫn chưa nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề.#

Thế là.

Dưới ánh mắt của mọi người, một người bước ra từ xe ngựa.

Ừm, không nói những cái khác, tướng mạo này đủ để đè toàn bộ văn võ bá quan xuống đất mà quất xác nhiều lần. Tứ hoàng tử đẹp đến vô thực vậy sao? Hoàn toàn không giống Thiên tử và hai Hoàng hậu...

Không đúng, khoan đã.