Chương 25

Ba phút sau.

"Có phải là cùng một thứ khinh công mà ngươi nghĩ không?" Ân Trảm đặt Đoạn Tinh Bạch xuống đất, hỏi.

"..."

Đoạn Tinh Bạch lộ ra một vẻ mặt yếu ớt, hai tay chắp sau lưng quay đầu đi về phía tẩm điện của mình.

Nhất định là do tư thế tỉnh dậy của mình không đúng!

Nhất định là do thời điểm mở mắt của mình không đúng!

Lại thật sự có khinh công, lại thật sự biết bay, rốt cuộc cậu đã đến một thế giới kỳ lạ gì vậy, trước là cung đình sau là giang hồ, tiếp theo có thêm yếu tố huyền huyễn gì nữa cậu cũng không thấy lạ. Cậu phải cho tác giả một cái đánh giá 1 sao, đến cả sách hướng dẫn xuyên không cũng không có sao?

Có điều.

"Trảm ca ngươi xem ta này, ngươi xem ta có thể bay được như ngươi không?"

"Tuổi của ngươi bây giờ đã là muộn rồi, nhưng nếu ngươi thật sự muốn thì cũng không phải là không được."

"Thật sao?"

"Có điều phải khổ luyện, mùa đông siêng năng luyện tập ở hàn đàm, mùa hè thì rèn luyện dưới ánh mặt trời gay gắt, thời gian nghỉ ngơi mỗi ngày không được quá hai canh giờ, còn..."

"Xin lỗi, cứ coi như ta chưa nói gì đi."

Đoạn Tinh Bạch nhanh chóng ngắt lời Ân Trảm, tuy rất ngưỡng mộ Ân Trảm biết khinh công, nhưng thật lòng mà nói, cậu không được. Mục tiêu cuối cùng của cậu bây giờ là nằm thẳng, có thể nằm thì cậu ngay cả ngồi cũng không muốn, đừng nói đến khung cảnh địa ngục mà Ân Trảm mô tả.

Không thể nào.

Đánh chết cũng không thể nào.

"Vậy Trảm ca, ngươi có biết cái đó không, chính là ngắt lá làm dao ấy?" Sự chú ý của Đoạn Tinh Bạch lại chuyển gướng, đồng thời bắt đầu chạy như điên về phía giang hồ trong truyền thuyết: "Có phải người trên giang hồ ai cũng lợi hại như ngươi không, đều biết bay không?"

Ân Trảm: "... "

Ân Trảm trầm tư một lát rồi gật đầu: "Giang hồ có nhiều kỳ nhân dị sĩ, người lợi hại hơn ta nhiều vô kể, có điều ta tuy không thể nói là rất lợi hại, nhưng bảo vệ ngươi bình an cũng đủ rồi."

"Trảm ca, đùi của ngươi to ghê, thảo nào quán chủ sư phụ lại bảo ngươi đến bảo vệ ta. Hu hu, xin ngươi nhất định phải bảo vệ ta thật tốt, ta sợ mình ra khỏi cửa là bị người ta bắt cóc mất."

"Đương nhiên rồi, nhưng chân của ta không tính là to."

"Đây chỉ là một cách nói hình dung thôi, ta chỉ muốn biểu đạt ý muốn ôm đùi ngươi mượn thế của ngươi thôi."

"Được, ngươi cứ ôm tự nhiên."

"..."

Nhìn dáng vẻ Đoạn Tinh Bạch và Ân Trảm vừa nói chuyện kỳ lạ vừa đi xa, các thuộc hạ ngồi xổm trong bóng tối lại lần nữa rơi nước mắt mì sợi.

Kể một câu chuyện cười nhé, dị tinh* bẩm sinh, xem qua là không quên, người khác mất một năm thì hắn chỉ cần bảy ngày là có thể lĩnh ngộ, lúc giao đấu trước đây đã cạo sạch sẽ râu của Lão cung chủ, Cung chủ đương nhiệm của Vân Phù Thiên Cung, Ân Trảm Ân đại cung chủ, lại nói người trên giang hồ lợi hại hơn hắn nhiều vô kể.

*Ám chỉ những linh hồn được cho là có nguồn gốc từ các hệ sao, chiều không gian khác đã đầu thai đến để thực hiện một sứ mệnh nào đó.

"Trước đây ngài ấy không phải như vậy, nói chính xác hơn, hôm qua ngài ấy vẫn không phải như vậy."

Mắt của Vân Nhất biến thành hình trứng ốp la: "Mới bao lâu chứ, chưa tới nửa ngày, Cung chủ trước nay không bao giờ lừa người lại còn lười nói chuyện với người khác đã thay đổi rồi. Ngài ấy lấy đâu ra nhiều lời như vậy, hơn nữa ngài ấy cũng chỉ ỷ vào Tứ hoàng tử không hiểu biết về giang hồ thôi sao? Tùy tiện lừa bịp cũng được sao?"

"Nhiệm vụ của Cung chủ là làm hộ vệ cho Tứ hoàng tử mà, hy vọng Tứ hoàng tử không tùy tiện rời khỏi tầm mắt của ngài ấy cũng rất bình thường."

"Ừ, bình thường bình thường, bình thường đến mức hỏi gì đáp nấy? Cung chủ là người dễ nói chuyện như vậy sao?"

"Có một khả năng là, vẫn là câu nói đó, danh tiếng của Vân Phù Thiên Cung và uy nghiêm của hoàng gia, sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ dắt tay nhau bỏ nhà ra đi..."

"Im miệng! Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!"

"Cược không?"

"Ta dùng ba mươi năm độc thân của Vân Nhất để cược, không thể nào."

"? Đệt, Vân Thất ngươi còn là người không?"

... Tránh xa cờ bạc, nếu không đều sẽ trở nên bất hạnh, hy vọng các độc giả trước màn hình lấy đám người này làm gương, bọn họ sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu, thật đấy, tuyệt đối không có.

Ngày hôm sau, khi mặt trăng còn chưa tan ca, trong hoàng thành đã lấm tấm ánh đèn.

Đoạn Tinh Bạch buồn ngủ cuộn tròn trong xe ngựa, cảm thấy điểm khác biệt duy nhất giữa mình và gấu trúc chắc là đối phương là quốc bảo còn mình thì không.

Đúng là tạo nghiệp mà, mùa hè dậy lúc bốn giờ sáng thì thôi đi, đây chính là mùa đông giá rét, là mùa đông mà nước nhỏ xuống cũng đóng thành băng. Đội sao đạp trăng đi làm, gà nhà nuôi còn chưa đến giờ đi làm gáy ò ó o thì cả triều đại thần đã phải run rẩy bò ra khỏi chăn để đi làm rồi.

Nếu cậu có tội, có thể để Diêm Vương đến phán xử, chứ không phải mò mẫm trong đêm tối đi đến hoàng cung vào mùa đông giá rét thế này.

"Ngày tháng thế này, không thể sống nổi nữa rồi." Đoạn Tinh Bạch đưa hai tay lên mặt, cố gắng xoa xoa, thở dài nói: "Trảm ca, tại sao ngươi trông lại có tinh thần như vậy, hôm qua chúng ta không phải ngủ cùng một lúc sao, chênh lệch giữa người với người có thể lớn đến mức này sao?"

Cậu ngủ vào khoảng nửa đêm, còn Ân Trảm với tư cách là hộ vệ thân cận của cậu, theo quy củ thì nên gác đêm hoặc ở phòng bên cạnh, nhưng Đoạn Tinh Bạch cảm thấy không cần thiết, cho nên bây giờ Ân Trảm đã ngủ cùng một phòng với cậu. Dĩ nhiên không phải ngủ chung giường, mà là kê thêm một chiếc giường trong phòng.

Tóm lại, hai người ngủ chung một phòng.