Chương 24

"So với Nhị hoàng tử, Đại hoàng tử có vẻ đặc biệt ưu ái tiểu đệ nhà chúng ta, ngày thường quà cáp gửi đến không ít, đủ thứ từ nam chí bắc cũng." Con trai cả của Thừa tướng Triệu Tử Hàm lắc đầu: "Đại hoàng tử mới là người thật sự có lòng, so với các hoàng tử khác phải gọi là đứng hàng đầu."

Con trai thứ hai Triệu Tử Lãnh thở dài một hơi.

Điểm này đúng là không thể phản bác, Đại hoàng tử không chỉ tặng quà cho tiểu đệ, hễ khi nào ngài ấy ở hoàng thành đều sẽ gửi thiệp mời đích thân đến thăm, bày ra thái độ trọng đãi hiền sĩ hết mực.

Ngay cả cha của họ, Thừa tướng đương triều dường như cũng có chút động lòng, cảm thấy Đại hoàng tử thật sự không tệ.

"..."

Hứ!

Đó là bởi vì...

Sắc mặt Triệu Tử Dạ hơi trầm xuống, ngón tay nhẹ nhàng gõ hai cái lên bàn: "Ngày mai đệ sẽ cho câu trả lời, đừng hỏi nữa."

Nói xong trực tiếp bỏ đi, để lại hai người ca ca ngơ ngác nhìn nhau tại chỗ.

Ơ này.

Bọn họ nói sai gì sao?

Sao đột nhiên lại nổi giận vậy?

Lẽ nào tiểu đệ cũng giống nữ tử, một tháng luôn có mấy ngày tính tình thất thường?

# Huynh đệ ruột.#

# Huynh đệ thế này, không có cũng được.#

Bên này phủ Thừa tướng rất náo nhiệt, mà tình tiết tương tự cũng đang diễn ra ở không ít nhà quyền quý khác. Còn có những kẻ điên hoặc thiên tài đã đỗ kỳ thi mùa thu biếи ŧɦái trước đó nhưng chưa từng chọn phe, không ít người đang quan sát, muốn biết Tứ hoàng tử đột nhiên trở về này rốt cuộc là nhân vật thế nào.

Đặc biệt là.

"Ngay cả người đi mua tin tức cũng không mua chuộc được sao? Tin tức đơn giản cũng không thăm dò ra được?"

"Không phải chứ, phủ Tứ hoàng tử này lợi hại lắm, hôm qua vừa mới về, chỉ qua một đêm thôi, phủ Tứ hoàng tử đã trở thành một cái thùng sắt, ngay cả một con chuột cũng không chui vào được."

"Quả thật không thể xem thường vị Tứ hoàng tử này."

"Bầu trời này, xem ra sắp thay đổi rồi."

Đoạn Tinh Bạch hoàn toàn không biết tình hình bên ngoài bây giờ thế nào, cậu chỉ cùng bốn huynh đệ ăn một bữa trưa hòa thuận vui vẻ, còn tùy tiện luận bàn đạo lý với Ngũ hoàng tử, sau đó vẫy vẫy chiếc khăn tay nhỏ tiễn ba hoàng huynh và một Ngũ hoàng đệ hoàn toàn không muốn đi nhưng bị Đại hoàng tử xách cổ áo lôi đi.

Có điều trước khi đi, Đại hoàng tử Đoạn Tinh Phi có nhét cho cậu một quả cầu thủy tinh trong suốt to bằng nắm tay.

"Đây là gì?"

Đoạn Tinh Bạch có chút tò mò nhìn quả cầu thủy tinh, dĩ nhiên cậu không phải tò tò vì sản phẩm thủy tinh, mà là cảm thấy tò mò vì có thể nhìn thấy sản phẩm thủy tinh ở thời đại này.

Không phải là lưu ly màu sắc gì, mà là một quả cầu thủy tinh trong suốt tiêu chuẩn.

"Mỗi hoàng tử một quả, xem như là dấu hiệu nhận biết thân phận hoàng tử đi."

"Ngoài người của hoàng thất chúng ta và Vân Phù Thiên Cung đã tặng thứ này ra, người ngoài không thể nào biết chúng ta đều có thứ này, cũng sẽ không biết thứ này đối với hoàng tử quan trọng đến mức nào." Đại hoàng tử Đoạn Tinh Phi liếc mắt nhìn Ân Trảm đang đứng sau lưng Đoạn Tinh Bạch không nói một lời, trầm giọng cười nói.

Đoạn Tinh Bạch "ồ" một tiếng, thầm nghĩ Vân Phù Thiên Cung là nơi nào, lại có thể có liên qua đến hoàng gia?

Không cần nói cũng biết, chắc chắn cũng là một nơi đáng sợ không sai vào đâu được!

Được rồi, danh sách đen lại có thêm một thành viên mới.

Ân Trảm: "..."

Ân Trảm hơi cụp mắt, dường như không hiểu ý trong lời nói của Đại hoàng tử Đoạn Tinh Phi.

Đoạn Tinh Phi cười lớn một tiếng, sau đó kéo cổ áo sau của Ngũ hoàng tử Đoạn Tinh Huy, nghênh ngang cùng những người khác rời khỏi phủ hoàng tử.

"Đây gọi là núi non trùng điệp ngỡ hết lối, liễu xanh hoa thắm lại thấy thôn."

Đoạn Tinh Bạch cầm quả cầu thủy tinh cười tủm tỉm nói: "Ông trời vẫn còn chiếu cố ta, làm một con cá muôis chất lượng cao có phẩm giá, ta quá là được luôn. Trảm ca, ngươi trông không giống người phàm tục, đi theo ta hình như có vẻ hơi thiệt thòi đó."

Ân Trảm: "..."

Ân Trảm: "Không thiệt thòi, ta rất vui."

"Nhưng ta là cá muối mà, ta chỉ muốn trồng hoa nuôi cỏ trồng trọt thôi, không giống với người, nhìn là biết thiên chi kiêu tử rồi." Đoạn Tinh Bạch nhún vai: "Là ta làm lỡ ngươi."

"..."

"Ngày thường ta cũng không có việc gì làm, ở bên cạnh ngươi ta cảm thấy rất vui."

Ân Trảm lắc đầu: "Ít nhất ngươi thú vị hơn những người ta quen biết, hơn nữa ngươi quá yếu, bên cạnh đúng là như đạo nhân nói không có người nào có thể dùng được."

"Vừa rồi trong số các hộ vệ mà các hoàng tử mang theo, có một người là cao thủ dùng độc, có hai người ở giang hồ khá có danh tiếng, có ba người tuy không nổi danh nhưng thực chất là người của núi Côn Lôn, không biết làm sao bị các huynh đệ của ngươi chiêu mộ được."

"Trảm ca ngươi chính là nhà thông thái à?"

"Còn nữa thật ra vừa rồi ta đã muốn nói rồi, bộ dạng các ngươi mặt mày nghiêm túc nói chuyện giang hồ trông thú vị ghê. Trảm ca, ngươi biết bay không? Chính là loại khinh công trong truyền thuyết ấy." Đoạn Tinh Bạch trêu đùa nói.

Đoạn Tinh Bạch cảm thấy mình đang nói đùa.

Nhưng mà.

Ngay sau đó.

"Khinh công thì ta biết, bay thì ta không biết." Ân Trảm nghiêm túc trả lời.

Đoạn Tinh Bạch rơi vào im lặng.

Đoạn Tinh Bạch rơi vào trầm tư.

Ánh mắt nhỏ bé của Đoạn Tinh Bạch lộ ra vẻ nghiêm túc.

"Khinh công mà ngươi nói và khinh công mà ta nói có phải là cùng một thứ không?"

"Ngươi muốn xem không?"

"Được sao?"

"Dĩ nhiên là được."

Ân Trảm gật đầu, sau đó bế Đoạn Tinh Bạch lên, cho cậu xem thế nào gọi là khinh công.