Bên này trong lòng Đoạn Tinh Bạch không ngừng vỗ tay như hải cẩu vì sự thông minh tuyệt đỉnh của lão tổ tông nhà mình, cùng lúc đó.
Hoàng thành - Phủ Thừa tướng.
Thừa tướng có ba người con trai, lúc này đang tụ tập một chỗ nói chuyện phiếm.
"Ngày mai Tứ hoàng tử sẽ thượng triều, không biết là nhân vật thế nào..."
Đại công tử của phủ Thừa tướng ôm một cái lò sưởi nhỏ, nói với một thanh niên ngồi đối diện: "Tam đệ, đệ bắt buộc phải chọn một người trong số các hoàng tử làm chủ tử rồi, hay là cứ theo đại ca cùng đi theo Đại hoàng tử đi, Đại hoàng tử đối đãi với người khác vô cùng hào sảng chân thành."
"Đại hoàng tử tuy tốt, nhưng không bằng đi theo Nhị hoàng tử, Nhị hoàng tử là một nhà thư pháp lớn, đây mới là chủ tử mà Tam đệ nên đi theo."
"... "
Lại tới nữa rồi.
Lại tới nữa rồi.
Đại ca và Nhị ca lại bắt đầu cãi nhau.
Triệu Tử Dạ vô cùng im lặng nhìn Đại ca và Nhị ca lại đang cãi nhau, ngoài mặt thì điềm tĩnh thản nhiên, như thể trong lòng đã có sẵn mưu lược, không vui vì vật, không buồn vì mình. Thực tế thì, y đã điên cuồng đập nồi ném bát, chửi bới om sòm trong lòng.
Người của phủ Thừa tướng thì nhất định phải chọn phe hoàng tử à? Y không thích chọn thì sao nào! Y chỉ thích ở trong địa bàn nhỏ bé của mình sống cuộc sống của riêng mình thì sao nào? Y cứ không muốn dính dáng đến hoàng tộc, muốn làm một phe trung lập thì sao nào!
Hơn nữa Đại hoàng tử mà gọi là hào sảng à? Từ lúc hắn bắt đầu chạy ra biên quan, địa bàn của vương triều Đoạn thị đã mở rộng bao nhiêu đại ca huynh có tính chưa? Huynh có biết ngân khố triều đình bị hắn phá hoại bao nhiêu không? Không! Trong đầu huynh chỉ toàn là ủng hộ Đại hoàng tử!
Còn Nhị ca nữa!
Nhị hoàng tử là một nhà thư pháp lớn y thừa nhận. Nhưng mà, thư pháp chỉ là một sở thích của Nhị hoàng tử thôi, bụng dạ của người nọ đen tối lắm. Khoa thi mùa xuân trước đó là do Nhị hoàng tử ra đề, kết quả thì sao, kết quả thì sao? Hay cho một kỳ thi có tỷ lệ trúng tuyển thấp nhất kể từ khi vương tộc Đoạn thị thành lập đến nay.
Y lại không may tham gia đúng kỳ thi đó. Thật lòng mà nói, đề thi đó hoàn toàn không phải là đề muốn cho người ta đỗ. Người có thể đỗ được loại đề đó chỉ có hai loại người: Một là kẻ điên tài hoa ngút trời, hai là thiên tài không rành thế sự.
Người bình thường bị đánh rớt sạch, ngay cả một gợn sóng cũng không nổi lên được.
Cũng không phải y nói mình là kẻ điên hay thiên tài, y vốn định làm một kẻ tầm thường rồi bị đánh rớt. Nhưng mà, y cũng xui xẻo không tả nổi, lại đúng lúc gặp vị sư phụ vân du thiên hạ của mình đến hoàng thành thăm y. Nếu y dám làm mất danh tiếng của ân sư, cho dù ân sư không để ý, y cũng phải tìm một sợi dây thừng mà treo cổ.
Cho nên y đã "may mắn" đỗ trong kỳ thi lớn, trở thành một trong mười ba người đề tên bảng vàng.
Đến bây giờ y vẫn nhớ ngày mình được đề tên trên bảng vàng, y ôm cuộn tranh do bạn bè tặng mừng rỡ đi về thì gặp xe ngựa của các hoàng tử. Nhị hoàng tử vén rèm lên cười với y, nói một câu: "Không hổ là con trai thứ ba của Thừa tướng, học vấn quả thật uyên bác."
Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử cũng đang cười, nhưng không nói gì.
Đại hoàng tử thì cưỡi ngựa nhìn y từ trên xuống, tướng mạo của Đại hoàng tử thuộc dạng rất rắn rỏi, tuấn tú thì đúng là rất tuấn tú, có điều có lẽ do ở cùng tướng sĩ biên cương quá lâu, gϊếŧ quá nhiều người man di, nên lúc nhìn chằm chằm người khác mà không nói gì lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy trong lòng run sợ.
Nếu là thời loạn lạc, chắc chắn Đại hoàng tử có thể trở thành một đời kiêu hùng*.
*Chỉ một nhân vật có tài năng xuất chúng, mưu lược hơn người, có dã tâm lớn, thường xuất hiện trong thời loạn lạc để gây dựng sự nghiệp bá chủ. Tuy nhiên, họ thường không từ thủ đoạn, có phần tàn nhẫn, gian hùng chứ không hoàn toàn là "anh hùng" chính nghĩa.
Khoảnh khắc đó, lông tơ toàn thân y không kiểm soát được mà dựng đứng lên.
Y cảm thấy mình bị một bầy mãnh thú nhìn chằm chằm, còn là loại mãnh thú con nào con nấy mắt cũng sáng quắc.
Cho nên vốn dĩ y đã không muốn dính dáng đến bốn vị hoàng tử, lại thêm chuyện này, y chỉ hận không thể ngay lập tức vác tay nải lên cùng sư phụ đi vân du thiên hạ. Cuộc sống ở hoàng thành này, y thật sự một giây một phút cũng không chịu nổi nữa.
Nhưng y chỉ có thể nghĩ vậy thôi.
Dù sao thì ngày thứ hai sau khi đề tên bảng vàng, Thiên tử đã đích thân lên tiếng, nói con trai thứ ba nhà Thừa tướng tài văn chương xuất chúng, trẫm rất vui mừng, các hoàng tử cũng hết lời khen ngợi tài văn chương và phẩm đức, đều là người trẻ tuổi, nên qua lại nhiều hơn mới phải.
Ý trong lời nói chính là: Ngươi xem xem con trai nào của trẫm ngươi ưng thì đi theo người đó đi, đừng có mơ làm phe trung lập, trẫm không đồng ý, các hoàng tử cũng không đồng ý.
... Thật không dám giấu, nói một câu đại bất kính, khoảnh khắc y nhận được thánh chỉ, trong lòng thật sự đã dấy lên ý định mưu phản.
Có điều cũng chỉ là nghĩ vậy thôi, thánh chỉ đã ban xuống, y dám chạy chính là chuyện tru di cửu tộc, cho nên y đã nghĩ, được thôi, dù sao Thiên tử cũng không nói thời hạn không phải sao? Y cứ kéo dài trước đã, qua được ngày nào hay ngày đó, đợi đến lúc không thể kéo dài được nữa thì hãy nói.
Kéo một phát chính là nửa năm, kéo đến mức Tứ hoàng tử trong đạo quán cũng về rồi, thật sự không thể kéo dài được nữa.