Đoạn Tinh Bạch hít một hơi thật sâu, cậu thật sự không muốn động não tí nào, nhưng tình hình bây giờ là cậu không động não thì rất dễ bị gài bẫy, sau đó vào một lúc không thể hiểu nổi nào đó sẽ trở thành cái cớ để đối phương công kích các huynh đệ khác.
... Cậu chỉ là một con cá muối yếu đuối đáng thương bất lực nhưng khá ăn hại, tại sao lại phải đối mặt với tình tiết tồi tệ này chứ.
Nhưng cậu không muốn ngắt ngang màn cà khịa lẫn nhau của bốn huynh đệ lúc này.
Đợi bọn họ cãi nhau xong tự khắc sẽ dừng lại, còn nếu cậu mở miệng bây giờ, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý và cơn giận còn chưa trút hết của họ về phía mình, biến cuộc hỗn chiến ban đầu thành bốn chọi một.
Cậu chính là con số một đó.
Cậu không được.
Cậu không thể.
Cậu thật sự không muốn làm con chim đầu đàn.
Thế là Đoạn Tinh Bạch tìm một cái ghế ngồi xuống, Ân Trảm đứng sau lưng cậu, trông đúng là rất giống một hộ vệ thân cận.
Đợi đến khi trà của Đoạn Tinh Bạch sắp uống cạn, còn tiện tay lén lút nhét một miếng điểm tâm mà cậu thấy rất ngon vào miệng Ân Trảm, Đại hoàng tử và những người khác mới dừng màn công kích cá nhân lẫn nhau, nhớ ra chính sự mà hôm nay họ đến đây.
"Ngày mai là lần đầu ngươi thượng triều, ngươi ở trên núi quá lâu rồi, không biết đám người trên triều chẳng có mấy ai tốt đẹp đâu. Đi theo ta cũng được, đi theo lão nhị bọn họ cũng được, đừng đi một mình." Đại hoàng tử Đoạn Tinh Phi liếc mắt nhìn Ân Trảm, nói với Đoạn Tinh Bạch.
"Còn nữa, tên của các quan viên trên triều và chức quan tương ứng, Nhị ca đã chuẩn bị cho ngươi một bản, phải nhớ kỹ."
"Kỳ thi ân khoa mùa thu nam nay có rất nhiều nhân tài xuất chúng. Lão Tứ, trong tay ngươi cũng phải có mấy người tài để dùng."
"Tứ ca Tứ ca, hay là ta dọn đến phủ của huynh ở được không, chúng ta có thể cùng nhau đàm đạo đêm khuya, huynh muốn biết gì ta đều biết hết. Bọn họ đều ra vẻ của huynh trưởng, ta thì không, ta chính là tiểu đệ thân thương mà huynh yêu nhất đó."
Đoạn Tinh Bạch: "..."
Không có việc gì mà tỏ ra ân cần, không phải gian cũng là trộm.
Còn cả lão Ngũ nữa, ngươi là đệ đệ không sai, nhưng bỏ hai chữ "thân thương" và "yêu nhất" đi! Đừng có tự tiện thêm những thành phần kỳ lạ cho bản thân như vậy!
"Ta ở trên núi mười mấy năm, đừng nói là triều đình, ngay cả hồng trần cũng không tiếp xúc mấy. Thượng triều chẳng khác nào cho có lệ thôi." Đoạn Tinh Bạch thở dài một hơi, cười khổ nói: "Ta cũng không biết tại sao... phụ hoàng lại bảo ta phải thượng triều nữa."
Ẩn ý: Ta thượng triều cho có lệ thôi, các vị không cần phải cảnh giác như vậy.
Các hoàng tử: "..."
Các hoàng tử đồng loạt bật cười.
"Quy tắc của Đoạn thị nhất tộc, tất cả các hoàng tử đều phải từ nhỏ đã theo thượng triều, đồng thời tất cả đều phải học thuật đế vương chính thống."
Nhị hoàng tử Đoạn Tinh Bách nói rất ngắn gọn súc tích: "Không phải là phụ hoàng nhất thời nổi hứng, đây là quy tắc do lão tổ tông truyền lại, người trong hoàng thất đều phải tuân theo. Tứ đệ không biết cũng rất bình thường, là bọn ta sơ suất, quên nói với ngươi."
"..."
Tất cả đều phải thượng triều và học thuật đế vương?
Lão tổ tông của Đoàn thị nhất tộc có chút ngầu, hơn nữa còn rất thích xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
Ngài sợ con cháu đời sau của mình không vì ngôi vị Thiên tử mà đánh vỡ đầu nhau đúng không? Này này này, những hoàng tử không được sủng ái thì đừng bắt người ta thượng triều chứ, ngài có nghĩ đến tâm trạng của một số con cháu thật sự không muốn tham gia triều chính chỉ muốn làm cá muối không hả?
Đánh giá 1 sao, ta phải cho lão tổ tông một cái đánh giá 1 sao thật to!
"Cho nên dù ngươi không muốn, nhưng cái cần học vẫn phải học, cái cần nhớ vẫn phải nhớ." Đại hoàng tử Đoạn Tinh Phi lại mở miệng, lười biếng nói: "Lão Tứ, ta thấy ngươi ở đạo quán lâu quá, tâm tư không còn ở hồng trần nữa đúng không? Không còn thì thôi, chỉ cần ngươi học hết những gì cần học, các huynh đệ cũng sẽ không nói gì nữa."
"Không nói đâu xa, ít nhất Đoạn thị nhất tộc không thể có một hoàng tử cái gì cũng không biết, nếu không lão tổ tông thể nào cũng báo mộng mắng người."
"Đúng vậy, nhà chúng ta bao nhiêu năm nay chưa từng có hoàng tử nào bất tài vô dụng."
"Tứ ca, tuy rằng ta thấy tu đạo rất quan trọng, nhưng cái cần học huynh vẫn phải học, nền tảng vẫn phải xây, nếu không lão tổ tông nhất định sẽ báo mộng mắng huynh đó nha."
"Cũng đừng quá nghèo túng, trong tay ít nhiều cũng phải có chút người, nếu không thuật đế vương chẳng phải là học phí công sao?"
"..."
Đoạn Tinh Bạch nghe vậy, nhìn Đoạn Tinh Phi đang lười biếng một lúc, sau đó lại nhìn các huynh đệ khác một vòng, sau khi suy ngẫm một hồi ý tứ trong lời nói của họ thì trong lòng điên cuồng vỗ tay nhảy điệu cha cha.
Hiểu rồi, đám huynh đệ này không phải đến để lập team farm kinh nghiệm từ con quái nhỏ đáng thương như cậu nghĩ.
Thật ra bọn họ không hề để cậu vào mắt, không cảm thấy cậu có sức tranh đoạt ngôi vị Thiên tử, mà là vì tổ huấn gia truyền của họ Đoạn ở đó, bọn họ chỉ không muốn cậu làm bại hoại danh tiếng của hoàng thất mà thôi.
Thể diện rất quan trọng, thể diện của hoàng thất lại càng quan trọng hơn.
Cho nên.
Đoạn Tinh Bạch nở một nụ cười cực kỳ rạng rỡ.
Cậu nghĩ nhiều rồi, cậu thật sự nghĩ nhiều rồi. Là do cậu không hiểu về hoàng thất này, không hiểu về tổ huấn do lão tổ tông để lại cho nên mới có sự sai lệch thông tin lớn như vậy. Các huynh đệ không phải đang diss cậu, mà là đang làm theo quy trình, còn nói rất thẳng thắn với cậu: Chỉ cần ngươi học những gì cần học, chúng ta cũng sẽ không làm gì ngươi hết.
Nói một cách đơn giản, chỉ cần cậu giữ được thể diện của mình với tư cách là một hoàng tử, vậy thì cậu có thể làm một con cá muối ăn bổng lộc của triều đình, ngồi không chờ chết.
Không hổ là lão tổ tông, thật sự là đại trí tuệ. Mọi người cùng đứng trên một vạch xuất phát thì rất dễ nhìn ra trình độ, người trình độ thấp tự động rút lui làm cá muối nhàn tản ăn bổng lộc triều đình, còn người trình độ cao thì vùng vẫy tụ lại với nhau nhảy về phía long môn là ngôi vị Thiên tử.
Không hổ là lão tổ tông! Cậu phải cho lão tổ tông một cái đánh giá 5 sao thật to cộng thêm một cái "moah" thật lớn!
Não to! Thật sự là não to! Đây là đại trí tuệ mà chỉ có lão tổ tông mới có!
Cái gọi là lật mặt như lật sách, có lẽ chính là dáng vẻ của Đoạn Tinh Bạch lúc này.
Thật đấy.
Thật hơn cả trà sữa trân châu nữa.