Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nếu Không Nỗ Lực Thì Phải Đăng Cơ

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đoạn Tinh Bạch: "..."

Hay thật.

Đây là không mời mà tới đây mà!

Hơn nữa còn nói như này, mình có thể nói không gặp được sao?

Đoạn Tinh Bạch ngẩng đầu nhìn trời, sau đó xua tay: "Pha trà cho họ trước đi, ta tới ngay."

"Vâng."

Đại giám rất tinh ý lui xuống trước.

"..."

"Người tới không có ý tốt, nếu có ý tốt thì đã không tới."

Đoạn Tinh Bạch thở dài một hơi, vỗ vỗ vào cánh tay Ân Trảm: "Kẻ yếu đuối đáng thương bất lực như ta thật có đức hạnh gì mà để cả bốn người này đến đến. Một chọi một ta còn chưa chắc đối phó được, bây giờ thì hay rồi, bốn người lập team đến farm một tiểu đạo sĩ đáng thương như ta, bọn họ định nhét ta vào nồi đất hầm thành canh à?"

Ân Trảm nghiêng đầu nhìn Đoạn Tinh Bạch đang than ngắn thở dài, mấy chữ yếu đuối đáng thương bất lực thì hắn không phản bác, có điều nhét vào nồi đất thì cũng không cần thiết. Dù sao thì người nhà họ Đoạn nói chung vẫn rất đoàn kết, mặc dù sẽ ngấm ngầm hại nhau, nhưng lại không lấy mạng đối phương.

"Đại hoàng tử và Tam hoàng tử là huynh đệ ruột cùng một mẹ với ngươi." Ân Trảm nhắc nhở.

"Chính vì là huynh đệ ruột nên mới càng đáng sợ."

Đoạn Tinh Bạch tiếp tục vỗ vỗ cánh tay Ân Trảm. Nếu là nhà dân bình thường có lẽ còn có thể diễn ra cảnh huynh đệ hòa thuận, gãy xương còn liền gân, nhưng đây là hoàng tộc mà.

Hơn nữa, ông cha Thiên tử trời đánh của cậu còn hại cậu, bắt cậu ngày mai phải thượng triều...

Nghĩ như vậy thì việc các huynh đệ hoàng tử đến đây cũng rất bình thường. Một mặt là để thể hiện sự thân thiết với người huynh đệ này để làm trò chính trị, mặt khác là xem có thể lôi kéo cậu vào phe mình không, cho dù không lôi kéo được thì cũng phải khiến cậu giữ trạng thái trung lập.

Nước trong hoàng tộc, thật là quá sâu.

Ân Trảm không nói gì thêm, tuy hắn không rõ Đoạn Tinh Bạch cụ thể đã nghĩ những gì, nhưng cái vẻ mặt "ta đáng thương quá, nước trong hoàng tộc quá sâu" này của cậu thật sự rất thú vị, thú vị đến mức khiến hắn cảm thấy cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị lần này sẽ thú vị hơn những lần trước.

Dù sao thì.

Ân Trảm cong môi cười.

Tứ hoàng tử Đoạn Tinh Bạch, xem ra không rõ quy tắc của cuộc chiến đoạt đích hoàng tộc họ Đoạn cho lắm, cũng không biết rằng trong mắt bốn hoàng tử kia, cậu bây giờ chính là một con thỏ ngốc đáng yêu nhảy nhót, trên người viết đầy chữ "ta siêu ngon".

# Ân Trảm, nghe Cẩu Tử khuyên một câu, làm người đi, nếu không sau này anh nhất định sẽ hối hận đó.#

Phủ Tứ hoàng tử - bên trong phòng khách.

"Yo, Tứ đệ, hôm nay sắc mặt không tệ."

Đại hoàng tử Đoạn Tinh Phi đang ném điểm tâm vào miệng thấy Đoạn Tinh Bạch đến, phủi tay chào hỏi một tiếng, sau đó liếc thấy Ân Trảm đi theo sau Đoạn Tinh Bạch, lập tức nhướng mày: Bước chân vững mà không nặng nề, người này là cao thủ.

Hôm qua còn chưa có tin tức gì, sao chỉ sau một đêm bên cạnh Tiểu Tứ lại có thêm một người như vậy?

Ba hoàng tử còn lại cũng chào Đoạn Tinh Bạch, đặc biệt là Ngũ hoàng tử Đoạn Tinh Huy, thật ra hắn chỉ nhỏ hơn Đoạn Tinh Bạch hai ngày, rất có hứng thú với phương diện [Đạo], trong phủ Ngũ hoàng tử cũng nuôi không ít đạo sĩ hoang dã không môn không phái.

Cho nên so với ba hoàng tử kia, thiện cảm của Đoạn Tinh Huy đối với Đoạn Tinh Bạch là cao nhất, lúc này đã chạy đến bên cạnh Đoạn Tinh Bạch, cười hì hì khoác tay cậu, ra vẻ vô cùng thân mật.

... Cũng không cần thiết đâu, chúng ta còn chưa thân đến mức này!

"Các hoàng huynh và hoàng đệ đến nhà mà ta chưa kịp nghênh đón, là ta thất lễ." Đoạn Tinh Bạch ngoài mặt cười hì hì nói khách sáo, trong lòng lại đang gào thét "Đừng chạm vào ta, buông ta ra, buông ta ra."

Đại hoàng tử Đoạn Tinh Phi cười ha ha hai tiếng, xua tay: "Đừng làm mấy cái khách sáo này, huynh đệ một nhà không câu nệ mấy cái này. Người phía sau ngươi là ai vậy, không giới thiệu một chút sao?"

"Đây là hộ vệ thân cận của ta, Ân Trảm. Các ngươi cũng biết đấy, trước đây đầu óc ta không tỉnh táo, sức khỏe cũng không tốt, thỉnh thoảng sẽ đau đầu nóng sốt, quán chủ sư phụ lo lắng cho sức khỏe của ta, cho nên đã bảo hắn xuống núi đi cùng ta."

Đoạn Tinh Bạch trả lời không một kẽ hở, đồng thời còn trực tiếp bày tỏ ý của mình: Ta, yếu đuối đáng thương, không có sức tranh đấu với mấy người.

"Cho nên mới nói phải rèn luyện sức khỏe nhiều vào, xem ngươi yếu ớt thế này, còn không bằng Nhị ca cả ngày chỉ múa bút làm văn." Tam hoàng tử Đoạn Tinh Vân bưng chén trà, hắn có vẻ ngoài phong lưu tuấn tú, lúc này nắp chén và thân chén chạm vào nhau, phát ra âm thanh rất thanh thúy, giống như giọng nói của hắn, cũng rất giòn tan.

Nhị hoàng tử Đoạn Tinh Bách có tướng mạo thanh quý nho nhã, nhìn qua đã biết rất chính trực, lúc này cũng cười lên: "Đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ quá mức máu me không hợp với ta, ta chỉ thích đọc sách trăm nhà. Ồ, còn thích cùng Nhị hoàng tẩu của các ngươi ngắm sao ngắm trăng."

"Đến giờ Định Quân Hầu vẫn chưa cho Nhị ca sắc mặt tốt nào nhỉ? Cũng phải, người mà Định Quân Hầu ưng ý là thứ tử nhà Uy Vũ tướng quân, mười tám môn võ nghệ đều tinh thông, đừng nói là triều đình, ở giang hồ cũng rất có danh tiếng, là ái đồ của chưởng môn phái Côn Lôn."

"Lão nhị à, không phải đại huynh nói ngươi, Nhị đệ muội một mình có thể đánh một trăm ngươi đấy, vẫn nên luyện chút quyền cước thì hơn. Không chỉ lão nhị, mấy đứa các ngươi cũng vậy! Một mình đại huynh ta có thể đánh một trăm các ngươi!"

"..."

n

Tam hoàng tử mượn cớ đến khuyên giải mà chế nhạo Nhị hoàng tử vai không thể gánh, tay không thể xách. Còn Nhị hoàng tử thì châm chọc Tam hoàng tử là một con chó độc thân vũ phu ngay cả phu nhân cũng không có thì lấy tư cách gì mà nói hắn.

Ngũ hoàng tử thì vạch trần chuyện cũ Nhị hoàng tử không được lòng nhạc phụ, còn Đại hoàng tử thì sau khi thừa cơ dẫm đạp vào việc Nhị hoàng tử trước mặt Nhị hoàng tẩu ngay cả sức chiến đấu của nửa con ngỗng cũng không đánh lại, sau đó lại tiện thể đạp tất cả các huynh đệ một cái, tỏ vẻ về mặt vũ lực thì hắn là mạnh nhất.

Ha ha.

Mở đầu gặp mặt chưa đến mười phút, cái tình huynh đệ này, không có cũng được.
« Chương TrướcChương Tiếp »