Cậu chỉ là một tiểu đạo sĩ yếu đuối, đáng thương, bất lực mà thôi.
“Sau này đừng có mà nói mình là đạo sĩ chính thống, nha dịch nghe thấy sẽ nhốt ta vào ngục đấy.”
“Người là tứ hoàng tử của thiên gia, được ta nhận làm đồ đệ, ngày tháng năm sinh của người ghi trên ngọc điệp của thiên gia, chứ không phải trên độ điệp của đạo gia. Đạo gia mở yến hội cũng chẳng mời người đâu.”
“Nhưng thường nói tiên nhân vuốt đầu ta, kết tóc được trường sinh bất lão. Người ngơ ngẩn suốt mười năm, không ngờ nửa năm trước tỉnh lại, lại trở nên thú vị như vậy.”
Quán chủ ha ha cười lớn, rồi vuốt cằm con mèo cam lớn trong ngực: “Giờ ta muốn dẫn người tu luyện lắm, tiếc là… người thiên gia đã đến nơi rồi. Ngơ ngẩn cả đời cũng được, đằng này người lại tỉnh rồi! Tứ hoàng tử, đồ nhi ngoan, người cũng nên trở về chốn hồng trần náo nhiệt kia thôi.”
“Nếu hồng trần không giữ được tứ hoàng tử, cửa đạo quán này vẫn luôn mở rộng đón người, đồ nhi ngoan của ta.”
Đoạn Tinh Bạch: “...”
Đoạn Tinh Bạch: “???”
Đoạn Tinh Bạch: “Cái gì?”
Tai cậu có vấn đề rồi sao? Sao lại nghe nhầm thế này?
Ai đến đón cậu? Ai cơ?
“Sư phụ, người thiên gia đã đến chân núi rồi.” Một đạo nhân áo xanh, mày rậm mắt to chạy đến, hành lễ với quán chủ và Đoạn Tinh Bạch, cười nói: “Đi thôi, đi thôi, không đi nữa thì trời tối không về được.”
Đoạn Tinh Bạch: “...”
Chẳng lẽ cậu đang nằm mơ?
Vừa nói người thiên gia đến, đã thấy người thiên gia đến chân núi rồi. Tốc độ này, dù ở thời hiện đại cũng đủ để lên báo!
Vậy thì đúng là cậu đang nằm mơ rồi!
#Chỉ cần ta chạy nhanh, hiện thực sẽ không đuổi kịp ta#
Sau đó.
Nửa canh giờ sau.
Tiếng vó ngựa, tiếng xe, thỉnh thoảng có người đến hỏi han cung kính.
Đoạn Tinh Bạch ngồi trong xe ngựa, trầm tư hồi lâu.
Là do cậu mở mắt ở thế giới này không đúng cách, hay là lúc bị bom nổ tung không đúng tư thế, nên vị thần xuyên không kia ghét cậu? Kịch bản làm ruộng vui vẻ của một đạo sĩ bị cướp mất, thay vào đó là kịch bản cung đình phiền phức đúng không?
Ánh mắt Đoạn Tinh Bạch ngưng trọng.
Cậu là người xuyên không.
Cậu muốn dùng từ “trùng sinh” hơn, nhưng cậu mở mắt ra đã mười ba tuổi rưỡi, không thể dùng từ “trùng sinh”, chỉ có thể gọi là xuyên không.
Trước khi xuyên không, cậu là một phóng viên chiến trường trẻ tuổi tài năng. Cậu kính trọng nghề này, nhưng thực tế không thích, cũng không phải vì lý tưởng cao cả nào mà đi làm, chỉ là nối nghiệp tổ tiên mà thôi.
Ông bà, cha mẹ cậu đều là phóng viên chiến trường. Từ nhỏ, câu nhiều nhất cậu nghe là: “Tinh Bạch sau này cũng sẽ là phóng viên chiến trường xuất sắc”.
Cậu không có ý phản nghịch, cũng chẳng có sở thích gì, đã có kế hoạch sẵn rồi thì cứ làm thôi.
Nghề phóng viên chiến trường nghe thì hay, nhưng rất nguy hiểm.
Phần tử khủng bố đâu có nể nang phóng viên, chúng còn nhắm vào phóng viên chiến trường là đằng khác, vì phía sau phóng viên là cả một quốc gia, khıêυ khí©h một quốc gia thì thật kí©h thí©ɧ với bọn chúng.
May mà, thẻ nhớ đã giao cho đồng nghiệp, có bằng chứng về giao dịch giữa phần tử khủng bố và một quốc gia, cậu cũng chết có giá trị.
Đó là suy nghĩ cuối cùng của Đoạn Tinh Bạch trước khi ngọn lửa ập đến, rồi cậu nhắm mắt lại, thậm chí còn thấy vui vì cả gia đình mình đều hi sinh trên chiến trường, kết cục này cũng được.
Vì nối nghiệp gia đình mà.