Này này này, không phải tự l*иg tiếng cho mình là "dễ thương" thì ngươi sẽ dễ thương đâu nhé!
Nhận thức của ngươi về sự dễ thương có phải đã xảy ra vấn đề gì rất lớn không hả?
Đoạn Tinh Bạch rơi vào im lặng.
Đoạn Tinh Bạch rơi vào trầm tư.
Đoạn Tinh Bạch lộ ra một ánh mắt nhỏ bé đầy vẻ nặng nề.
"..."
Các thị vệ ngồi xổm trên mái nhà đã không còn ôm đầu khóc nữa rồi, mà đã khóc đến mù mắt rồi.
Cung chủ nhà bọn họ nhất định sẽ bị đuổi ra khỏi cửa, nhận thức và hành vi của Cung chủ nhà họ thật sự khác với người thường hu hu, Tứ hoàng tử là một người bình thường, nhất định ngài ấy sẽ cảm thấy Cung chủ nhà họ là một tên thần kinh, từ lúc gặp mặt dọa Tứ hoàng tử đến châm chọc Tứ hoàng tử rồi đén việc thể hiện ra một mặt khác người trước mặt Tứ hoàng tử, ngay cả một buổi sáng cũng không chống đỡ nổi, danh tiếng mấy trăm năm của Vân Phù Thiên Cung, hôm nay, hôm nay cuối cùng cũng bị gửi gắm nhầm chỗ rồi hu hu hu!
Xong rồi xong rồi, tối nay các Cung chủ đời trước nhất định sẽ báo mộng mắng người cho mà xem hu hu!
Nên viết gì trên bia mộ thì tốt nhỉ, có nên mua chung một nghĩa địa không?
# Suy nghĩ dần dần đi lệch quỹ đạo.#
# Thời buổi này, cái gì cũng phải mua chung rồi sao.#
"Vậy ngươi thật sự rất dễ thương, ngươi đúng là một người siêu dễ thương."
"Ừm."
"Quán chủ sư phụ ngoài việc bảo ngươi đến làm hộ vệ cho ta, còn có lời gì khác muốn ngươi chuyển lời lại cho ta không?"
"Không có."
"Sư phụ của ngươi và quán chủ sư phụ là bạn bè sao?"
"Chắc là vậy."
"Cái gì gọi là chắc là vậy?"
"Bởi vì sư phụ của ta và đạo nhân đều từng nói, quan hệ của hai người họ là: "Ta cùng núi xanh ngồi đối diện, núi xanh tuôn xuống trận lở đất.*"
*Miêu tả một mối quan hệ mà bề ngoài trông có vẻ bình lặng, hòa hợp (giống như người ngồi đối diện với núi), nhưng thực chất bên trong lại vô cùng hỗn loạn, phá hoại và đối nghịch nhau. Thay vì nhìn nhau không chán, sự hiện diện của người kia lại mang đến "thảm họa. Chế lại từ một câu thơ cổ rất nổi tiếng của nhà thơ Lý Bạch trong bài "Độc tọa Kính Đình Sơn"
"Ha ha ha, ghét bỏ nhau, hãm hại nhau đúng không?"
"Đúng."
"..."
Các thị vệ đang nghĩ về bia mộ của mình trên mái nhà sững sờ, nghe thấy bên dưới đột nhiên chuyển sang chế độ trò chuyện bình thường, Cung chủ nhà mình và Tứ hoàng tử lại còn đang lao về phía hữu nghị, đôi mắt to của bọn họ tràn ngập những dấu chấm hỏi nhỏ.
Bọn họ đã bỏ lỡ tình tiết ghê gớm nào sao? Tại sao đột nhiên lại trò chuyện thân thiện như vậy???
Tại sao chứ?
Tứ hoàng tử, ngài không cảm thấy Cung chủ nhà chúng ta bệnh không nhẹ sao? Ngài không thấy ngài ấy là một tên thần kinh à?
Lẽ nào ngài không nên ngay lập tức triệu tập thị vệ rồi vác Cung chủ ra khỏi phủ Tứ hoàng tử, tiện thể ném cho ngài ấy một cái tay nải rách nát, bảo ngài ấy từ đâu tới thì cút về đó sao?
Tại sao ngài lại trò chuyện với Cung chủ không - bình - thường - một - cách - rõ - ràng của chúng ta vậy?
Chúng ta không thể hiểu được, chúng ta thật sự không thể hiểu được!
Chúng ta ra lệnh cho ngài, ngay lập tức lật bàn rồi úp bát cháo lên đầu Cung chủ và đuổi ngài ấy ra ngoài!
# Ý nghĩ tạo phản đột nhiên xuất hiện.#
# ? Cho nên nói, rốt cuộc mấy người hy vọng Cung chủ nhà mình bị trả hàng hay không bị trả hàng.#
# Vân Phù Thiên Cung thật sự có thứ gọi là danh vọng sao?#
Các thị vệ lúc này đang vò đầu bứt tai chỉ hận không thể túm lấy cổ áo Đoạn Tinh Bạch mà lắc mạnh để hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Thực tế, không có chuyện gì xảy ra cả.
Đoạn Tinh Bạch tuy rằng kiếp trước tuổi còn trẻ đã hy sinh vì nước, nhưng thật ra cậu đã đi qua rất nhiều nơi, gặp qua rất nhiều người, người thông minh và không thông minh, người cố chấp và không cố chấp, thiên tài bẩm sinh và thiên tài nhân tạo, kẻ điên bẩm sinh và những kẻ điên do người đời tạo ra sau này.
Còn Ân Trảm thì khác, hắn thật sự không cảm thấy mình có vấn đề gì, bởi vì hắn không quan tâm đến ánh mắt của người ngoài về mình, cũng không để ý đến đánh giá của người đời. Chúng sinh đối với hắn như mây bay, hắn chỉ là khách qua đường, không tham gia vào đó, đây là một loại kiêu ngạo ngầm.
Đồng thời, suy nghĩ của hắn dựa trên sự giao tiếp của hắn với thế giới này và sự phản hồi thẳng thắn nhất của thế giới này đối với hắn, cho nên hắn lại tỉnh táo và lý trí, có một sự đơn thuần theo kiểu "Mọi người đều say chỉ mình ta tỉnh, mà lúc ta say thì mọi người đều tỉnh".
Nói một cách đơn giản.
Thiên tài ở bên trái, kẻ điên ở bên phải.
Ân Trảm mà quán chủ sư phụ tìm cho cậu, chắc chắn là nằm giữa hai loại người này.
Đặt nhận thức của người thường lên người hắn thì không ổn lắm, mà tương tự, nhận thức của hắn đối với người thường mà nói, cũng được coi là bệnh hoạn.
Nhưng đây không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là lai lịch của Ân Trảm, là quái vật giống gì không quan trọng, có một điều có thể đảm bảo, đó là cậu có thể yên tâm nói chuyện với Ân Trảm.
Bất kể là nói thầm hay lời nói công khai đều được, Ân Trảm không thể nào nói ra ngoài, cũng sẽ không đâm sau lưng cậu.
Vật chất không thể lay động thiên tài, kẻ điên không thèm hòa nhập với thế tục.
Đây là một loại trung thành không thể dùng ngôn ngữ để hình dung. Một con mãnh hổ không thể thuần hóa, tò mò mở to mắt, ghé sát vào bên cạnh cậu ngửi ngửi, sau đó quyết định đưa con thú hai chân này vào thực đơn của mình... Phi, đưa vào phạm vi bảo vệ của mình.
Thảo nào quán chủ sư phụ lại bảo hắn đến làm hộ vệ cho mình.
Đoạn Tinh Bạch thở dài một hơi, chẳng phải bây giờ cậu đang ở trong tình cảnh bốn bề là địch, cô lập không ai giúp đỡ, bên cạnh ngay cả một người để nói chuyện cũng không có đó sao?