Ba giây sau.
"Đầu tiên, ta không dọa ngươi, ta nghe thấy tiếng động ngươi tỉnh dậy rồi muốn hỏi ngươi có cần gì không, không ngờ ngươi lại la hét thảm thiết như vậy. Đây là vấn đề do lá gan ngươi quá nhỏ chứ không phải vấn đề của ta, nhưng sau này ta sẽ chú ý, cố gắng hết sức không làm ngươi giật mình."
"Thứ hai, ta là hộ vệ chuyên dụng của ngươi, ý của đạo nhân là bảo ta theo sát bên cạnh ngươi, quan hệ của chúng ta sao có thể không tốt được? Khả năng mà ngươi nói là không có căn cứ."
"Cuối cùng, ăn nhiều vào đừng kén ăn, lỡ không cao lên được thì đó là khuyết điểm cả đời đấy."
Ân Trảm lại cầm đũa chung lên, gắp cho Đoạn Tinh Bạch thêm một cái bánh cuộn sữa thơm kim ti. Hắn đã để ý thấy, tần suất Đoạn Tinh Bạch đưa đũa về phía đĩa này cao hơn hẳn so với các món khác, xem ra rất thích các món làm từ sữa.
Dù sao cũng là mèo con chưa cai sữa, thích các sản phẩm từ sữa cũng rất bình thường.
"..."
Các thị vệ đang bám trên mái nhà dỏng tai nghe ngóng lặng lẽ rơi nước mắt mì sợi.
Không trông cậy được rồi, thật đấy, bọn họ thật sự không trông cậy vào Cung chủ được nữa rồi.
Xong rồi xong rồi, bọn họ đã đoán trước được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo rồi. Quá tam ba bận, với cái miệng của Cung chủ nhà mình, Tứ hoàng tử đã từng lấy gối đập Cung chủ lần này nhất định sẽ lật cả bàn, sau đó úp nguyên một chậu cháo bào ngư ngân ti còn đang bốc hơi nóng lên đầu Cung chủ cho xem!
Cung chủ nhất định sẽ biến thành con hổ ướt cho coi!
Danh tiếng mấy trăm năm của Vân Phù Thiên Cung chúng ta cuối cùng cũng gửi gắm nhầm chỗ rồi, nắp quan tài của các Cung chủ đời trước thật sự sắp không đè nổi nữa rồi, đêm nay nhất định sẽ báo mộng mắng cho toàn bộ người trong cung, kể cả con chuột chạy ngang qua cũng tự kỷ luôn cho mà xem, hu hu!
Đoạn Tinh Bạch nào biết trên mái nhà có một đám người đang ôm đầu khóc lóc, cậu chỉ nhìn cái bánh cuộn sữa trong bát mình, lại nhìn Ân Trảm với vẻ mặt bình tĩnh như thể không hề cảm thấy mình vừa nói điều gì rất dễ khiến người nghe muốn xù lông, trên đầu từ từ hiện ra một chuỗi dấu chấm lửng thật dài.
Sáng sớm nay là cậu không kiềm chế được cơn giận, thật sự bị Ân Trảm dọa cho hết hồn.
Bởi vì cậu biết việc mình xuyên không không hề khoa học, sau khi giá trị quan khoa học sụp đổ, những thứ trước kia cậu kiên quyết cho rằng không tồn tại thì bây giờ cậu không còn dám nói là thật sự không tồn tại nữa.
Thêm vào đó Ân Trảm lại nói rõ hắn là do quán chủ sư phụ phái tới. Tuy rằng cậu kính trọng quán chủ sư phụ từ tận đáy lòng, từ lúc cậu tỉnh lại ở thế giới này, người cậu tiếp xúc nhiều nhất chính là quán chủ sư phụ. Cậu không dám nói liệu quán chủ sư phụ đã nhìn ra điều gì hay cậu có vô tình để lộ sơ hở gì không, nhưng quán chủ sư phụ đối xử với cậu thật sự rất tốt, người trong đạo quán đối xử với cậu cũng thật sự rất tốt.
Nhưng có câu nói gọi là "Sư đồ đồng lòng, đồng quy vu tận". Rõ ràng là một bậc cao nhân đắc đạo, cảm giác như thể giây tiếp theo sẽ phi thăng thành tiên đến nơi, cơ mà quán chủ sư phụ có lúc lại cho người ta cảm giác tuyệt đối không quá năm tuổi, một đứa trẻ to xác chính hiệu!
Người trong đạo quán không ai là không bị ông ấy gây họa, ngay cả các tiểu đạo đồng còn chưa cao bằng thanh kiếm gỗ cũng không ngoại lệ, ngay cả bánh bao thỏ nhân đậu đỏ của tiểu đạo đồng ông ấy cũng giành ăn.
Thù mới hận cũ như vậy, đặc biệt là trong tình huống bị dọa đến mức não bộ offline, phản ứng buổi sáng của cậu có hơi quá khích.
Cho nên buổi sáng sau khi lấy gối đập Ân Trảm một trận thì thật ra cơn giận của cậu đã nguôi ngoai gần hết rồi, bộ não bị dọa bay mất cũng tự chạy về, bây giờ cũng không bị lời nói của Ân Trảm làm cho tức giận lần nữa. Trước kia cậu chạy ngược chạy xuôi khắp nơi, người kỳ quặc thật ra cũng đã gặp không ít.
Mà người như Ân Trảm...
"Có ai từng nói với ngươi là ngươi rất không biết nói chuyện không?" Đoạn Tinh Bạch dùng đũa chọc chọc cái bánh cuộn sữa trong bát, nhìn Ân Trảm hỏi thẳng.
"Có."
"Ai?"
"Sư phụ của ta và đạo nhân."
"Ngoài sư phụ của ngươi và sư phụ của ta ra thì sao?"
"Vậy thì không còn ai nữa."
"Ồ, vậy à." Đoạn Tinh Bạch suy nghĩ một lát, lại nói: "Vậy ngươi có biết từ dễ thương không? Chính là một cách giải thích khác của từ đáng yêu."
Lần này Ân Trảm nhìn chằm chằm Đoạn Tinh Bạch hai giây, sau đó đặt đũa xuống, chậm rãi nói: "Đương nhiên là biết."
Đoạn Tinh Bạch: "..."
Đoạn Tinh Bạch: "???"
Ngươi đặt đũa xuống làm gì?
Đoạn Tinh Bạch nhìn Ân Trảm đã đặt đũa xuống nhưng không có hành động nào khác, suy nghĩ một lúc rồi mới thăm dò hỏi: "Ngươi muốn biểu diễn cho ta xem thế nào gọi là dễ thương sao?"
"Ừm."
Ân Trảm hơi nghiêng đầu, nở một nụ cười nhạt với Đoạn Tinh Bạch, duỗi một ngón tay chỉ vào mình: "Dễ thương."
"..."
Cậu thừa nhận khuôn mặt của Ân Trảm đẹp đến chói mắt, bán moe gì đó đúng là khiến người ta không cầm lòng được, nhưng mà...
Ngươi tự l*иg tiếng cho mình là "dễ thương", ngươi nghiêm túc đấy à???
****
Tác giả có lời muốn nói:
Ân Trảm: Ngươi và ta vốn không có duyên, tất cả là nhờ đạo nhân se duyên.
Đoạn Tinh Bạch: Có một khả năng là, cái duyên phận này, là nghiệt duyên không?
Tiểu Tinh Bạch à, đây chính là đối tượng mà Cẩu Tử đã lựa chọn kỹ càng cho cưng đó, cưng phải tin vào thành ý của Cẩu Tử!
Cẩu Tử có hại người nhà mình không? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Cưng yên tâm nhá!