Chương 17

"Dùng chút sức đi." Ân Trảm lắc đầu, dùng một giọng điệu rất bất đắc dĩ nói: "Sức của mèo con còn lớn hơn ngươi."

"..."

Nước mắt mì sợi của bảy thuộc hạ "roẹt" một tiếng rơi xuống.

Cung chủ, Cung chủ ngài đừng nói nữa, ngài đừng mở miệng nữa, cầu xin ngài đấy, ngài đừng lên tiếng nữa hu hu!

Tuy rằng ngài nói sự thật, nhưng cầu xin ngài đấy, bây giờ đừng nói, đừng đổ thêm dầu vào lửa nữa hu hu!

Đại giám cũng xịt keo cứng ngắc, nếu có thể, ông ta thật sự rất muốn quay về cung diện kiến Thiên tử ngay lập tức. Trước thì dọa Tứ hoàng tử, sau lại châm chọc Tứ hoàng tử, là một trong những người ủng hộ tuyệt đối của hoàng tộc, ông ta thật sự cũng có chút tức giận.

Ngoại trừ Ân Trảm ra, những người khác đều cho rằng Đoạn Tinh Bạch sẽ càng tức giận hơn.

Ấy thế mà, Đoạn Tinh Bạch lại không hề quá tức giận, mà sau khi dùng gối đập Ân Trảm một trận thì thở ra một hơi thật dài, sau đó đuổi hết mọi người ra khỏi phòng mình, bảo rằng cậu muốn thay quần áo, đồng thời từ chối đề nghị của Đại giám muốn gọi người vào hầu hạ. Kể cả Ân Trảm, cả chín người đều bị đuổi ra ngoài.

Dĩ nhiên, Ân Trảm không định đi ra, hắn bị Đoạn Tinh Bạch dùng sức đẩy ra cửa.

Hơn nữa sau khi đẩy hắn ra ngoài, Đoạn Tinh Bạch còn "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại, dùng lực mạnh đến nỗi như thể coi cánh cửa là đầu của Ân Trảm, muốn kẹp nát đầu chó của hắn.

Đại giám đi chuẩn bị bữa sáng cho Đoạn Tinh Bạch, hai thuộc hạ của Ân Trảm cũng cười hì hì đi theo. Thực tế thì Đại giám mới là quản gia của phủ hoàng tử, nói thế nào thì bọn họ cũng là người ngoài, tốt nhất không nên xung đột với người do hoàng tộc phái tới.

"Tính tình cũng thất thường ghê."

Ân Trảm nhìn chằm chằm vào cánh cửa một lúc, phát hiện Đoạn Tinh Bạch thật sự không định mở cửa cho mình, mới nói một câu như vậy.

Năm thuộc hạ bên cạnh hắn đã khóc thành dòng sông, nếu không phải còn nhớ mình không thể phạm thượng, bọn họ chỉ hận không thể bịt miệng Ân Trảm lại ngay lập tức.

Ân Trảm không cảm thấy lời mình nói có vấn đề gì, nhận thức của hắn về Đoạn Tinh Bạch bắt nguồn từ các tài liệu văn thư được trình lên, sự thay đổi của thế cục được suy đoán sau khi quan sát thiên tượng, cùng với đặc điểm vừa phát hiện ra nửa canh giờ trước: Lá gan của đối phương rất nhỏ nhưng tính tình lại rất lớn.

"Ngươi biết mặc quần áo không? Mở cửa, ta giúp ngươi mặc quần áo"

Ân Trảm lại bắt đầu gõ cửa: "Trông có vẻ không thông minh lắm, lỡ mặc trái thì không hay."

"..."

"Cút!"

Rầm!

Có thứ gì đó đập vào cửa phát ra một tiếng động nặng nề, còn kèm theo một chữ đơn giản mà thô bạo.

"..."

"Tại sao phải lăn*? Ta đi vào không được sao?" Ân Trảm tiếp tục kiên nhẫn gõ cửa hỏi.

*Trong tiếng Trung đồng âm khác nghĩa.

Những thuộc hạ xung quanh cuối cùng cũng không thể nhìn nổi nữa, đưa tay kéo kéo vạt áo Ân Trảm, ý bảo Cung chủ ngài đừng nói nữa, để Tứ hoàng tử mặc quần áo bình tĩnh lại một chút, chúng ta biến mất hai phút đi. Thật đấy, hãy để đối phương nguôi giận.

Đừng nói là Tứ hoàng tử, chúng ta cũng muốn lấy gối đập ngài nữa đây này.

Đúng là ấm nào không sôi lại xách quai, câu nào Tứ hoàng tử không thích nghe là ngài nói đúng câu đó.

Làm bạn bè sống chết có nhau có lẽ là không được rồi, chỉ cần không bị trả hàng là được, thật đấy, chỉ cần không bị trả hàng là được.

Bọn họ chỉ có một nguyện vọng nhỏ nhoi và đơn giản như vậy thôi.

Các thuộc hạ trong lòng bi thương chảy thành sông mà nghĩ.

Tuy rằng sáng sớm xảy ra đủ chuyện bất ngờ, nhưng cơm vẫn phải ăn. Người là sắt, cơm là thép, một bữa không ăn là đói lả.

Đoạn Tinh Bạch mặc quần áo xong, điều chỉnh lại tâm trạng rồi chuẩn bị vui vẻ ăn cơm.

Sau đó.

Đoạn Tinh Bạch vốn đang có tâm trạng cực tốt vì có cả một bàn mỹ thực, ví dụ như bánh cuộn sữa thơm kim ti, cháo bào ngư ngân ti, hay món khoai mỡ bách hợp xào giòn, những món điểm tâm trông đã rất ngon lại còn tỏa ra mùi thơm quyến rũ.

Tuy nhiên tâm trạng Đoạn Tinh Bạch tốt không gì sánh bằng rất nhanh đã không cười nổi nữa.

Bởi vì.

Đoạn Tinh Bạch không thích bị người khác vây quanh nhìn mình ăn cơm, cho nên cậu đã đuổi những người khác đang chờ hầu hạ cậu dùng bữa đi, chuẩn bị một mình tận hưởng thời gian ăn sáng cô đơn nhưng tươi đẹp. Ăn cơm là chuyện vui vẻ nhất của cậu, không có chuyện thứ hai, ngay cả ngủ cũng phải xếp thứ hai.

Nhưng mà, những người khác ngoan ngoãn lui xuống, không có nghĩa là người nào đó cũng sẽ lui xuống.

Cho nên.

Đoạn Tinh Bạch nhìn Ân Trảm thản nhiên ngồi đối diện mình dùng bữa, hơn nữa thỉnh thoảng còn dùng đũa chung gắp thức ăn cho cậu, trên đầu từ từ hiện ra một dấu chấm hỏi thật to.

Nói thế sao nhỉ, người này thật sự không coi mình là người ngoài.

Nếu người không biết mà thấy cảnh này, không chừng còn tưởng quan hệ của hai người họ tốt đẹp, sâu đậm, thân thiết đến nhường nào.

"Ta nói này..."

"Chuyện gì?"

Ân Trảm rất phối hợp dừng đũa hỏi.

Khóe miệng Đoạn Tinh Bạch giật giật: "Có một khả năng là, quan hệ của chúng ta thật ra vẫn chưa tốt đến mức ngươi gắp thức ăn cho ta, mà ta còn rất vui vẻ ngồi ăn cơm cùng ngươi đâu nhỉ? Hơn nữa, ngươi quên chuyện buổi sáng ngươi dọa ta rồi sao? Ngươi cũng to gan thật."

Ân Trảm: "..."

Ân Trảm rơi vào trầm tư.