Ân Trảm nói nghe có vẻ thờ ơ, nhưng Đoạn Tinh Bạch đang cuộn tròn như quả bóng lại có thể nghe ra, người nam nhân này đang nói rất nghiêm túc, hắn thật sự định xé chăn của cậu!
Đây rốt cuộc là quái vật giống gì vậy, lại còn có thể dùng tay không xé chăn? Chăn của cậu là loại chăn bông dày đấy!
# Hình như nắm bắt sai trọng điểm rồi thì phải.#
"Vậy nên, có ai có thể giải thích cho ta một chút, rốt cuộc người này là ai không?" Đoạn Tinh Bạch duỗi tay không khách sáo chỉ thẳng vào Ân Trảm, nói với tám người vẫn còn đang quỳ: "Đứng lên, đứng lên, nói rõ cho ta biết tình hình hiện tại là như thế nào."
"..."
Nói ra có lẽ ngài không tin, nhưng chúng ta cũng không biết nên nói gì với ngài nữa.
Tám người đứng lên thì cũng đứng lên rồi, nhưng trong đó có bảy người là thuộc hạ của Ân Trảm, bây giờ căn bản không dám hé răng vì sợ bị vị Cung chủ tài trí hơn người, văn võ song toàn nhưng nhận thức có phần khác người thường của nhà mình treo lên biến thành cá khô. Còn một Đại giám do Hoàng đế phái tới, bởi vì Ân Trảm có ngọc bài tương đương Thái tổ giá lâm nên ông ta cũng không dám lên tiếng, đó chính là Thái tổ, là lão tổ tông của dòng tộc họ Đoạn đó!
Vì vậy tám người, không một ai lên tiếng.
Trên đầu Đoạn Tinh Bạch trước tiên từ từ hiện ra một dấu chấm hỏi thật to, sau đó "piu" một tiếng biến thành một dấu chấm than.
Hiểu rồi, tuy cậu là Tứ hoàng tử, nhưng chẳng qua chỉ là một hoàng tử không được sủng ái, cho nên thuộc hạ không nghe lời cậu, bằng mặt không bằng lòng, không chừng bên trong còn có cả thuộc hạ của các huynh đệ khác, chuyện đó thật sự hết sức bình thường.
Nước trong hoàng tộc, thật là sâu quá đi.
"Ta là hộ vệ của ngươi, Ân Trảm."
Lần này Ân Trảm đã chú ý tới Đoạn Tinh Bạch lúc này bởi vì lại vừa tưởng tượng ra không ít cảnh phim cung đấu mà lộ ra vẻ mặt nghiêm nghị, sau đó đưa lá thư mà quán chủ đạo quán Sơn Dã đưa cho hắn cho Đoạn Tinh Bạch: "Là đạo nhân của đạo quán Sơn Dã bảo ta tới."
Đoạn Tinh Bạch: "..."
Quán chủ sư phụ?
Đoạn Tinh Bạch nửa tin nửa ngờ nhận lấy lá thư, mở ra xem một lượt, trên đó không có nhiều chữ, đại khái là: Đồ đệ à, con cũng đừng nói sư phụ ta không chăm sóc con, hoàng tộc chính là ổ sói đó. Bây giờ ta sắp xếp cho con thỏ ngốc nhà con một hộ vệ rất giỏi đánh nhau tới. Tuy hộ vệ này ngoài giá trị vũ lực ra thì các phương diện khác e là toàn vấn đề, nhưng vấn đề không lớn, con có thể coi hắn như tâm phúc, thấy hắn như thấy vi sư vậy đó ó ó.
Còn nữa, đồ đệ ngoan, nhớ uống thêm nhiều nước ấm nha.
"..."
Đúng là nét chữ và giọng điệu của quán chủ sư phụ không sai vào đâu được.
Ngoài quán chủ sư phụ ra, còn ai bảo cậu Uống! Nhiều! Nước! Ấm! Còn ai nói cậu là Thỏ! Ngốc!
Trên mặt Đoạn Tinh Bạch lập tức treo lên nụ cười khách sáo đến không thể khách sáo hơn, một nụ cười mà chỉ cần mắt không mù là có thể nhìn ra hai chữ "giả tạo".
"Ngươi là hộ vệ của ta?"
"Ừ."
"Thấy ngươi như thấy quán chủ sư phụ?"
"..."
Ân Trảm hơi ngẩn ra một chút, sau đó nhìn lướt qua tờ giấy trong tay Đoạn Tinh Bạch, thầm nghĩ đây hẳn là điều đạo nhân cố ý dặn dò, bởi vì trước đó đã dặn hắn không được để lộ thân phận Cung chủ Vân Phù Thiên Cung của mình, lại không thể để Đoạn Tinh Bạch nghĩ hắn chỉ là một thị vệ bình thường, cho nên mới nâng cao tầm quan trọng của hắn trong thư.
"Phải." Ân Trảm đã nghĩ thông suốt bèn thuận theo bậc thang mà quán chủ đã cho để đi xuống.
"Ồ, thì ra là vậy." Đoạn Tinh Bạch cười một tiếng, trông có vẻ khá hòa nhã.
Sau đó.
Không phẩy không một giây sau.
"Chết đi cho ta!"
Giữa ban ngày ban mặt, trước mắt bao người, Cung chủ đương nhiệm của Vân Phù Thiên Cung đường đường là một nhân vật huyền thoại mà trên giang hồ hay trong triều đình không ai không biết, không ai không hay, cứ thế bị một cái gối đập thẳng vào mặt một cách chắc chắn, không chút phòng bị.
"Ta muốn ám sát quán chủ sư phụ từ lâu lắm rồi! Uống nhiều nước ấm, uống nhiều nước ấm, đây là lời mà một quán chủ sư phụ tiên phong đạo cốt chỉ thiếu điều vũ hóa phi thăng đến nơi nên nói ra sao? Hình tượng cao nhân thoát tục đều sụp đổ hết rồi có được không hả?"
"Lúc ở đạo quán cũng vậy, mấy cây cải trắng ta trồng cứ đến lúc thu hoạch là y như rằng bị trộm sạch không còn một cọng lông trong một đêm! Mấy tập giấy luyện chữ của ta lúc nào cũng biến mất không dấu vết ngay khi chỉ còn một trang cuối là công đức viên mãn! Còn nữa, mỗi lần ta đọc sách không cẩn thận ngủ quên, lúc tỉnh lại trên mặt lúc nào cũng có thêm mấy bộ râu mèo được vẽ bằng bút lông!"
"Còn ngươi! Lại còn dọa ta! Thấy ngươi như thấy quán chủ sư phụ, được, rất được, vô cùng được!"
"Thù mới hận cũ, hôm nay không phải ngươi chết thì là ta sống!"
Đoạn Tinh Bạch sợ lạnh lúc này hoàn toàn không biết lạnh là gì, túm lấy cái gối của mình rồi nhảy ra khỏi chăn, nhắm thẳng vào Ân Trảm mà tấn công tới tấp, dồn dập như thể đã nâng kỹ năng này lên cấp bậc cao nhất.
Đoạn Tinh Bạch cảm thấy mình đã rất lợi hại rồi, nhưng trên thực tế, Ân Trảm chẳng có cảm giác gì, thậm chí còn thấy sức sát thương của một con hổ con bất kỳ còn mạnh hơn cậu rất nhiều. Hắn dứt khoát nghiêng người sang một bên, để phần lớn các đòn tấn công dày đặc của Đoạn Tinh Bạch tập trung vào cánh tay và lưng mình.