Đoạn Tinh Bạch ngủ một đêm không mộng mị.
Cậu đã dưỡng bệnh ở đạo quán nửa năm, giờ giấc sinh hoạt đã có quy luật, lúc cậu tỉnh lại là năm giờ sáng.
Bởi vì hai khắc nữa là đến giờ các đạo trưởng trong đạo quán làm khóa sớm, mùa đông trời lại sáng muộn, cho nên bây giờ trong ngoài phòng vẫn tối đen như mực.
Đoạn Tinh Bạch trong thoáng chốc không nhớ ra mình đã rời đạo quán đến hoàng thành, cậu chỉ nhắm mắt, điên cuồng hô khẩu hiệu trong lòng để cổ vũ bản thân đừng sợ lạnh, phải dậy thôi. Con người cậu, vừa sợ lạnh lại vừa sợ nóng, trước kia lúc làm phóng viên chiến trường cũng không than vãn một lời, khổ gì cũng chịu được, kết quả bây giờ vừa xuyên không, ngược lại lại trở nên yếu đuối.
"Từ giản dị đến xa hoa quả thật dễ dàng, lời tổ tông quả không sai mà..."
Đoạn Tinh Bạch lẩm bẩm một mình, sau đó cố gắng hít sâu, đưa tay mò mẫm lung tung trên giường.
Trước kia lúc ở đạo quán cậu vẫn làm như vậy, sẽ để quần áo trên giường, dù tối ngủ có cuộn vào người cũng chẳng sao, dù sao cũng đừng mong cậu chui ra khỏi chăn mặc quần áo vào cái mùa đông không có điều hòa hay lò sưởi, không thể nào, đánh chết cũng không thể.
Thế là.
Đoạn Tinh Bạch đang nhắm mắt mò mẫm quần áo bỗng chạm phải một thứ gì đó lành lạnh hình như đang tỏa ra hơi buốt, trong lúc cậu còn chưa kịp phản ứng đó là cái gì, thì cái thứ tỏa ra hơi lạnh đó đã nắm chặt lấy tay cậu, dường như ngay lập tức sẽ lôi cậu ra khỏi ổ chăn ấm áp.
"Ngươi tỉnh rồi?"
Thứ tỏa ra hơi lạnh đó ghé sát vào tai Đoạn Tinh Bạch lúc này không nhìn thấy gì vì trong phòng tối om, nhẹ nhàng và bình tĩnh hỏi.
"..."
Biết thế nào là tỉnh ngủ trong một giây không?
Trong khoảnh khắc này, trong một giây này, trong phút chốc này, vô số thứ lướt qua trong đầu Đoạn Tinh Bạch.
Ví dụ như cậu từ nhỏ đã luôn kiên định cho rằng chăn là một cái phong ấn, chỉ cần cậu vào chăn và không để tay chân ra ngoài, thì ma quỷ trong truyền thuyết tuyệt đối không thể phá vỡ được phong ấn của chăn.
Lại ví dụ như cậu biết việc mình xuyên không rất không khoa học, giá trị quan khoa học của cậu đã đóng gói hành lý, cùng với bản thân ở kiếp trước dắt tay nhau bỏ nhà ra đi từ lúc cậu trở thành một con cá muối trong đạo quán rồi, đạo sĩ có rồi, ma quỷ còn xa được sao?
Lại lại ví dụ như... Thôi được rồi, không nói nữa.
Bởi vì.
"Á á á á!"
Một tiếng hét thê thảm đến không thể thảm hơn, thật sự là bị dọa đến không thể dọa hơn vang lên.
Tiếng hét xé toạc màn đêm tối đen, khiến vầng trăng đang vươn vai chờ giao ban với mặt trời trên trời cũng phải run lên một cái, rồi ló đầu nhìn xuống mặt đất, khó hiểu nghĩ lại làm sao nữa rồi, không thể để mặt trăng ta yên ổn tan làm được à?
Toàn bộ phủ Tứ hoàng tử chấn động.
Binh hoang mã loạn, bóng người thấp thoáng.
Sau đó.
Một khắc sau.
Đèn đuốc sáng trưng, sáng như ban ngày.
Tạm thời không nói bên ngoài tẩm điện của Tứ hoàng tử có bao nhiêu người quỳ bao nhiêu người canh giữ, trong tẩm điện của Tứ hoàng tử đang đứng... À không, là chỉ có một người đứng, bảy người có mặt khác cùng với một vị Đại giám do hoàng đế đích thân phái tới để quán xuyến phủ hoàng tử cho cậu, cả tám người đều quỳ rạp xuống.
Mà người đang đứng kia còn có vẻ mặt vô cùng thản nhiên, còn đang nhẹ nhàng kéo kéo cái chăn của Đoạn Tinh Bạch lúc này đã cuộn mình thành một quả bóng tròn vo, chỉ lộ ra một cái đầu, đang lộ ra ánh mắt ngưng trọng vô cùng muốn đâm chết hắn.
"..."
Cung chủ à! Cung chủ ơi!
Cầu xin ngài đừng kéo chăn nữa, ánh mắt Tứ hoàng tử đã tràn ngập sát khí rồi có được không? Ngài đừng khıêυ khí©h trên vùng lý trí vốn đã chẳng còn bao nhiêu của Tứ hoàng tử nữa có được không?
Mắt của bảy người Vân Phù Thiên Cung đang quỳ đã biến thành mắt ốp la, nước mắt mì sợi sắp chảy ra đến nơi rồi.
Tuy rằng ngày thường lão Cung chủ hay đứng trên đỉnh cung cao nhất của Vân Phù Thiên Cung giậm chân dùng sư tử hống mắng Cung chủ. Nhưng mà, có lúc cũng là do hành vi của lão Cung chủ không đúng mực, cho nên tối hôm qua bọn họ còn nghĩ rằng có lẽ họ có thể mong chờ một chút, Cung chủ nhà mình và Tứ hoàng tử tạm thời đánh giá là tính tình rất tốt diễn một màn vừa gặp đã quen, sau đó từ từ bồi dưỡng tình cảm, ngày qua tháng lại, cuối cùng đạt được kịch bản hoàn mỹ [Bạn bè sống chết có nhau].
Kết quả đến một đêm cũng không chống đỡ nổi.
Thật sự, một đêm cũng không chống đỡ nổi, trời còn chưa sáng mà.
Cái gì mà kịch bản bạn bè sống chết có nhau, trao nhầm rồi, kỳ vọng của bọn họ đều đã trao nhầm rồi, căn bản chính là kịch bản không phải ngươi chết thì là ta sống, cả đời không qua lại với nhau!
Cung chủ, ngài dọa Tứ hoàng tử làm gì chứ, ngài không thể thắp đèn trước rồi hãy gọi người ta dậy sao, ngài cứ phải xuất hiện không một tiếng động rồi còn dùng bàn tay vừa mới vỗ băng hàn xong, ngày thường nhiệt độ vốn đã không cao của ngài để nắm lấy tay Tứ hoàng tử làm gì chứ?
Không phải đã nói với ngài rồi sao. Tứ hoàng tử là một ngọn đèn mỹ nhân, ngài phải cẩn thận cẩn thận rồi lại cẩn thận đối đãi với người ta mà, hu hu!
Tại sao ngài lại xuất sắc như vậy, vừa ra tay đã khiến Tứ hoàng tử lộ ra ánh mắt muốn xiên chết ngài thế kia, kịch bản bạn bè sống chết có nhau đã nói đâu rồi???
Bảy người đang quỳ tuyệt vọng nghĩ thầm.
# Thật ra thì chưa từng hứa nhé.#
Người nam nhân không hề biết tâm trạng sụp đổ của đám thuộc hạ đang quỳ, cũng không biết vị Đại giám còn vô tội hơn lúc này đã đổ tội cho thủ lĩnh ám vệ, tức là Cửu vương thúc của Thiên tử, Túc thân vương, đang âm thầm nghĩ bụng lát nữa phải viết một cái tấu nhỏ dâng lên cho Thiên tử, nói cho ra nhẽ về vấn đề phân bố ám vệ trong phủ Tứ hoàng tử...
Thật ra lúc Đại giám mới chạy tới vốn định trách mắng người nam nhân, kết quả đối phương cho ông xem một miếng ngọc bội nhỏ khắc đầy hoa văn rồng, trên đó còn khắc cả tên húy của Thái tổ, khiến cho lời nói của ông đều nghẹn ở cổ họng.
Đừng nói là ông, cho dù là Thiên tử đương triều đích thân tới, cũng không thể động vào người đã làm Tứ hoàng tử sợ hãi này.
Đây chính là ngọc bội tương đương với Thái tổ đích thân giá lâm!
Cho nên lúc các hộ vệ khác trong phòng kéo ông quỳ xuống một bên, Đại giám rất thuận theo, hoàn toàn không dám hó hé gì, chỉ ngoan ngoãn quỳ cùng những người khác.
# Đại giám sụp đổ.#
# Phủ Tứ hoàng tử, đã thất thủ rồi.#
"Mau ra đây."
Người nam nhân, nói chính xác hơn, là Cung chủ đương nhiệm của Vân Phù Thiên Cung - Ân Trảm vẫn đang kéo Đoạn Tinh Bạch mà trong mắt đang vun vυ"t phóng dao găm chỉ hận không thể đυ.c trên người hắn mười tám cái lỗ, cũng không dùng sức quá lớn, chậm rãi nói: "Đừng rụt nữa, rụt nữa ta xé chăn của ngươi đấy."