Chương 14

Ánh nến khẽ lay động.

"..."

"Toàn bộ tai mắt mà thần cài cắm ở phủ Tứ hoàng tử đều bị đánh ngất rồi đưa trả về." Một giọng nói trầm khàn bỗng vang lên từ trong bóng tối nơi ánh nến của Ngự thư phòng không thể chiếu tới: "Là người của Vân Phù Thiên Cung làm, xem ra bọn họ không có ý định che giấu."

"Bình thường thôi, Vân Phù Thiên Cung đã báo trước cho trẫm rồi, nói rằng bọn họ rất có hứng thú với lão Tứ, muốn quan sát gần một chút."

Người trong bóng tối: "..."

Ngài nhận được tin mà không nói?

Ông có cảm giác Thiên tử cố tình để người của mình bị ăn đòn nhưng lại không có bằng chứng.

"Sự thần bí của Vân Phù Thiên Cung xưa nay không thể nói rõ. Từ đế vương đời thứ tư tính ngược lên từ trẫm, vì mất đi bản tâm mà bị quyền sắc làm mờ mắt đã bị Cung chủ của Vân Phù Thiên Cung đích thân xuất thế chém gϊếŧ, sau khi chết ngay cả lăng tẩm Thiên tử cũng không được vào, còn phải nhận một chữ "Lệ" trong đánh giá truyền lại cho hậu thế."

*Trong việc đặt thụy hiệu (tên hiệu sau khi chết) cho vua chúa, chữ "Lệ" là một trong những chữ xấu nhất, thường dùng để chỉ những vị vua tàn bạo, hung ác, ngang ngược. Thụy hiệu này sẽ đi theo vị vua đó trong sử sách muôn đời sau.

Thiên tử bật cười, nói đùa: "Lời tổ tông để lại Cửu vương thúc quên rồi sao? Thiên tử là Thiên tử của nhân gian dưới đất, còn Vân Phù Thiên Cung là Vân Phù Thiên Cung ở trên trời. Thiên tử thất đức thì Vân Phù Thiên Cung sẽ trở thành lưỡi dao sắc bén do trời phái xuống để xử lý."

"..."

"Thần đương nhiên là không quên, chỉ là Tứ hoàng tử Đoạn Tinh Bạch tỉnh lại khá kỳ lạ, đúng vào lúc sao Huỳnh Hoặc Thủ Tâm*."

*Đây là một hiện tượng thiên văn được coi là điềm báo đại hung, thường liên quan đến vận mệnh của bậc đế vương và sự ổn định của quốc gia.

"Hơn nữa, đạo quán Sơn Dã trông có vẻ lỏng lẻo nhưng thực chất lại kín kẽ không một kẽ hở, người của thần hoàn toàn không thể vào được. Bây giờ lại trực tiếp đưa hắn vào cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị, thần không thể không nghĩ nhiều."

"Ha ha ha." Hoàng đế cười lớn, xua tay: "Ngươi còn muốn vào, không bị đánh gãy chân đã là quán chủ người ta nương tay rồi."

"Kể từ khi gửi Tiểu Tứ đến đạo quán, Cửu vương thúc xem xem, bao nhiêu năm nay ngay cả trẫm cũng chẳng được đến thăm mấy lần, nửa năm trước còn chỉ nhận được tám chữ "Kỳ hạn nửa năm, hết hạn thì đón", trẫm còn bị đuổi đi, ngươi lại muốn vào tận cửa? Cửu vương thúc, ngươi đừng có mơ."

"..."

Cũng không cần phải vui vẻ như vậy, ngài còn nhớ thân phận hoàng đế của mình không vậy?

Thể hiện uy nghiêm của một vị hoàng đế ra xem nào!

Hoàng đế cười một lúc rồi cũng thu lại ý cười, nói: "Nếu lão Tứ thật sự có vấn đề, tin trẫm đi, người muốn mạng nó tuyệt đối không phải Vân Phù Thiên Cung, mà là quán chủ của đạo quán Sơn Dã kia."

"Tóm lại, nó có thể bước ra khỏi đạo quán, chứng tỏ nó chính là Tứ hoàng tử của trẫm, không phải nguồn cơn tai ương gì, càng không phải kẻ đầu sỏ gây họa."

"Thu lại cái mớ lý lẽ về thiên tượng tinh tú kia đi, nếu trẫm thật sự tin vào thứ vớ vẩn này mà để lão Tứ về đạo quán tiếp tục thanh tu xa lánh hồng trần, vậy thì trẫm mới là đồ ngốc."

"Cửu vương thúc, ngươi tham gia vào cuộc chiến tranh giành ngôi vị năm đó không câu nệ tinh tú, trẫm tham gia vào cuộc chiến tranh giành ngôi vị lại càng không xem thiên tượng, bây giờ đến đời sau, ngươi ngược lại nói cái gì mà Huỳnh Hoặc Thủ Tâm. Nói cho cùng, Cửu vương thúc, ngươi chính là thấy trẫm không thuận mắt chứ gì? Hay là thật ra ngươi là người của đạo quán, muốn lừa Tiểu Tứ về?"

"Thần không dám."

"Nhưng trẫm không nghe ra chút không dám nào cả... Khoan đã, sao ngươi không phản bác chuyện ngươi không phải người của đạo quán? Này này này, Cửu vương thúc, ngươi đừng có đâm sau lưng trẫm đấy, trẫm đã rất đáng thương rồi có được không?"

"..."

Đâm sau lưng thì sao, người họ Đoạn chúng ta đâm sau lưng người nhà mình không phải là chuyện quá bình thường sao?

Ngài ngạc nhiên cái gì? Quên mất ngày xưa ngài ngồi lên ngôi vị hoàng đế này như thế nào rồi à?

"Cho nên nói, cuộc chiến tranh giành ngôi vị sớm đã không còn là chuyện lão Tứ muốn tham gia hay không nữa rồi. Dù trẫm không ra tay thúc đẩy, bốn đứa còn lại cũng sẽ lôi nó vào, giống như trẫm năm đó cố gắng trốn tránh, nhưng cũng đành bất lực bị tám huynh đệ khác cuốn vào vậy."

Thiên tử nheo mắt lại, giọng điệu vô cùng tang thương: "Trẫm già rồi, ngôi vị Thiên tử bắt buộc phải có người ngồi, chỉ xem ai bản lĩnh cao, ai không có bản lĩnh thôi."

"Thứ cho thần nói thẳng, bây giờ ngài mới chỉ độ tuổi ba mươi, cách bốn mươi tuổi còn thiếu chút nữa, lại càng xa tuổi tri thiên mệnh."

*Tuổi tri thiên mệnh (知天命) chính là tuổi 50. Theo Khổng Tử, đây là độ tuổi mà con người thấu hiểu được mệnh trời, biết được vai trò, sứ mệnh và giới hạn của bản thân trong vũ trụ. Người đến tuổi này không còn oán trời trách người, mà bình thản chấp nhận và làm theo quy luật tự nhiên, đạt đến sự an nhiên, tự tại trong tâm hồn.

"Cửu vương thúc, nếu ngươi không muốn nói chuyện thì có thể không cần nói, không cần phải miễn cưỡng mình như vậy."

"Thần, chẳng qua chỉ là nhắc nhở thôi."

"Đừng nhắc nữa, không biết lão Tứ sẽ mang đến cho trẫm bất ngờ gì đây, công lao của nó đến giờ vẫn là con số không. Nó mà không phấn đấu đuổi kịp, e là sẽ bị các huynh đệ của nó cho vào nồi nấu thành canh, nuốt vào bụng mất."

Nếu giọng điệu của Thiên tử không quá vui vẻ, quá phấn khởi và tràn đầy hứng thú hóng chuyện như vậy, thì ông cũng miễn cưỡng tin rằng đối phương đang lo lắng cho Tứ hoàng tử.

Có điều.

Người trong bóng tối cũng cong khóe miệng.

Người của hoàng tộc họ Đoạn, xưa nay chưa từng biết "huynh hữu đệ cung", "nhân từ nương tay" là gì.

Chỉ cần có thể đạp lên các huynh đệ khác để đi lên, vậy thì không có chuyện gì mà họ không làm ra được. Bất kể là đường đường chính chính, hay là bẩn thỉu hạ tiện, đó chẳng qua chỉ là một loại thủ đoạn, quá trình không quan trọng, họ chỉ cần kết quả.

Trong hoàng tộc mà nói chuyện quân tử, kẻ đó chính là đồ ngốc.

Hy vọng Tứ hoàng tử không nhuốm bụi trần từ đạo quán trở về này có thể sớm ngày lĩnh ngộ được đạo lý đó.

Nếu không thì...

Người trong bóng tối liếc nhìn Thiên tử lại bắt đầu cau mày, vẻ mặt nghiêm túc phê duyệt đống tấu chương chất cao như núi, thỉnh thoảng lại thở dài vài tiếng, trong mắt ánh lên vài phần cảm xúc khó hiểu, rồi chậm rãi lùi bước, biến mất vào trong bóng tối không chút ánh sáng.

... Thì sẽ giống như Thiên tử này, mỗi ngày đều đếm xem tóc mình còn lại bao nhiêu sợi, có thể sống sót mà thoái vị được không.