Tuy ông cha hoàng đế hờ chẳng làm được việc gì ra hồn, nhưng nơi ở mà ông chuẩn bị cho cậu vẫn khá tốt, người cần có đều có đủ. Hơn nữa, xét đến tình trạng của cậu có lẽ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nên nơi ở của cậu cũng gần hoàng cung nhất.
Tất nhiên, nơi ở của các hoàng tử về cơ bản đều không cách nhau quá xa, xung quanh phủ hoàng tử cũng là nhà của đủ loại quan lớn quyền quý. Lấy hoàng cung làm trung tâm, dĩ nhiên càng gần hoàng cung thì địa thế càng tốt, nhà nào càng gần hoàng cung thì càng có quyền thế.
Việc Đoạn Tinh Bạch trở về không phải là bí mật, lời phê "Tứ hoàng tử tham gia vào cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị" mà Vân Phù Thiên Cung gửi tới cũng chẳng phải bí mật gì.
Cho nên không ít kẻ quyền quý đang đứng ngồi không yên, cân nhắc xem có nên qua lại thân thiết với hoàng tử này không.
Khác với bốn hoàng tử khác đã được định hình rõ ràng, sự hiểu biết của họ về Đoạn Tinh Bạch là một con số không tròn trĩnh, cũng không biết rốt cuộc tính tình người này ra sao. Là kiểu ngông cuồng bất trị như Đại hoàng tử, hay học rộng tài cao như Nhị hoàng tử, hay là khó đoán như Tam hoàng tử, hoặc là bệnh không hề nhẹ... khụ, là cá tính độc đáo như Ngũ hoàng tử.
Tóm lại, Tứ hoàng tử Đoạn Tinh Bạch vừa trở về đã trở thành chủ đề nóng hổi nhất trong hoàng thành hiện nay.
Bất kể là gia đình quyền quý hay hàng quán đầu đường, đâu đâu cũng đều bàn tán về Tứ hoàng tử chưa từng có cảm giác tồn tại ở hoàng thành, đã ở đạo quán suốt mười bốn năm mà đột nhiên được triệu về này.
Nghìn người nghìn vẻ, mỗi người một suy nghĩ.
Nhưng tất cả những chủ đề này tạm thời không liên quan gì đến Đoạn Tinh Bạch. Cậu đã ngồi xe ngựa ròng rã một ngày trời, buổi tối lại còn phải diễn một màn kịch "huynh hữu đệ cung", tâm trạng lên xuống thất thường đã đành, hơn nữa cơ thể mười bốn tuổi vẫn đang trong giai đoạn phát triển, tinh thần cũng không tốt bằng người trưởng thành, thế nên cậu đã ngủ thϊếp đi ngay trên xe ngựa về phủ Tứ hoàng tử.
Khi đến nơi, cậu được thị vệ cẩn thận gọi dậy, sau đó gần như trong trạng thái đầu óc trống rỗng, toàn thân dựa vào cảm giác lâng lâng mà nằm lên giường, được người ta nhét vào trong chăn ấm.
Bởi vì quá mệt mỏi, nên dù trời có sập xuống, Đoạn Tinh Bạch cũng chẳng thèm quan tâm.
Nhưng Đoạn Tinh Bạch đang say ngủ lại không hề hay biết, người nhét cậu vào chăn không hề rời đi, mà nương theo ánh trăng len lỏi qua cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt cậu một lúc lâu, sau đó mới đưa tay kéo lại góc chăn dường như đã bị cậu đá tung rồi mới rời đi.
"Cung chủ, việc ngài dặn dò đã làm xong. Người trong phủ hoàng tử này trừ một bộ phận là thân vệ của Thiên tử không thể động đến và một số hạ nhân cần dùng, những người cần thay đều đã thay, tất cả đều là người của Vân Phù Thiên Cung chúng ta."
"Ừ."
"Cung chủ, chuyện đó... ngài thật sự muốn làm hộ vệ cho Tứ hoàng tử sao?"
"Ừ."
"..."
"Vậy, vậy Cung chủ ngài phải cẩn thận một chút. Thuộc hạ thấy vị kia mềm nhũn như cục bột nếp vậy, ngài tuyệt đối đừng dùng thái độ đối với người của Vân Phù Thiên Cung chúng ta mà đối đãi với vị này. Chúng ta gãy tay què chân không sao, nhưng đây dù gì cũng là Tứ hoàng tử, ngài ấy mà gãy tay què chân thì chắc chắn Thiên tử sẽ tìm Vân Phù Thiên Cung chúng ta gây chuyện."
"Hơn nữa, sư phụ của ngài ấy là Vô Danh đạo nhân, một sự tồn tại mà ngay cả lão Cung chủ thông thiên địa, hiểu quỷ thần của chúng ta cũng không muốn đối đầu. Cung chủ, ngài nhất định phải nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa với Tứ hoàng tử, đây chính là ngọn đèn mỹ nhân, không cẩn thận là bị ngài thổi tắt đó hu hu hu!"
"Cung chủ, Cung chủ ngài thật sự làm được không? Hay là để thuộc hạ lên đi! Dù sao Tứ hoàng tử cũng không nhận ra ngài, ai trong chúng ta làm hộ vệ mà chẳng được? Để thuộc hạ làm đi, thuộc hạ thấy ngài không ổn đâu, ngài thật sự không ổn đâu hu hu hu!"
"..."
"Không sao."
Vô Danh đạo nhân là một truyền kỳ mà ngay cả Vân Phù Thiên Cung cũng không thể đo lường được công và tội của ông nhiều đến mức nào. Dùng lời của sư phụ hắn mà nói thì "Lão già đó tàn sát sinh linh, diệt bao nhiêu môn phái còn nhiều hơn số gạo ngươi đã ăn", "yêu ma quỷ quái gặp lão cũng phải quỳ xuống gọi một tiếng ông nội, cái thanh tịnh vô vi của Đạo gia thì lão không biết chút gì, nhưng khoản tự tại tùy tâm thì không ai hiểu rõ hơn lão".
Đã là Vô Danh đạo nhân đã đích thân chỉ định hắn làm thị vệ cho Tứ hoàng tử Đoạn Tinh Bạch, chắc chắn là có lý do của đạo nhân.
Hơn nữa, người nam nhân nghĩ lại lúc nãy mình xách Đoạn Tinh Bạch nhét vào chăn, cái thân hình nhỏ bé có lẽ còn chưa nặng bằng một con hổ con chưa cai sữa, trong mắt liền lộ ra vài phần chắc chắn: Hắn ngay cả hổ của Vân Phù Thiên Cung còn trông nom được, sao lại không thể trông nom một Đoạn Tinh Bạch tuyệt đối ngay cả hổ con cũng đánh không lại chứ?
"..."
Trông cậy vào Cung chủ e là không xong rồi, nhận thức của ngài ấy về bản thân khác với người thường mà!
Hắn không thể trông cậy vào Cung chủ được nữa, chỉ có thể hy vọng người đang ngủ trong phòng kia. Người mà theo phân tích đánh giá thì có lẽ tính tình rất tốt, dường như không cầu tiến mà chỉ muốn nằm thẳng làm cá muối, Tứ hoàng tử có thể mở một mắt nhắm hai mắt cho qua chuyện.
Đừng trả hàng, tuyệt đối đừng trả hàng!
Cung chủ của Vân Phù Thiên Cung là người luôn cao cao tại thượng lại thần bí trong lòng thế nhân, nếu bởi vì bị chê rồi bị trả hàng gì đó, hắn nghĩ thôi đã muốn khóc rồi. Quan tài của các đời Cung chủ Vân Phù Thiên Cung e là cũng không đè nổi, có báo mộng cũng phải chửi mắng toàn cung trên dưới thành chó mất thôi.
Bên này có người của Vân Phù Thiên Cung đang âm thầm rơi nước mắt, còn bên kia.
Hoàng cung, Ngự thư phòng, Ánh nến sáng trưng.
Ông cha hoàng đế hờ của Đoạn Tinh Bạch một mình ngồi trong Ngự thư phòng, nhìn danh sách trên ngự án lộ ra nụ cười vô cùng hài lòng.
"Lão đại giỏi võ, lão nhị giỏi văn, lão tam khéo léo giao thiệp, lão ngũ tuổi nhỏ nhất mà đầu óc cũng bất thường nhất."
"Lão đại, lão nhị, lão tam và lão ngũ đã tạo thành thế chân vạc ổn định, không ai làm gì được ai, cuộc tranh đấu vốn đang khí thế hừng hực đã rơi vào bế tắc." Thiên tử khẽ gõ lên mặt bàn, dường như đang tự lẩm bẩm, lại như đang nói chuyện với ai đó: "Lão tứ của trẫm, chính là toàn bộ hy vọng của trẫm."
"Chúng đấu đá nhau trẫm mới có hy phọng, nhất định phải đấu, đấu vào chỗ chết cho trẫm."
"Năm xưa trẫm từ lúc biết nhận thức đã bắt đầu đấu rồi, mười bốn tuổi mới tham gia, thật khiến trẫm ngưỡng mộ."
****
Tác giả có lời muốn nói:
Hoàng đế: Đấu đi, đấu đi, tất cả đấu cho trẫm! Các ngươi không đấu thì trẫm về hưu kiểu gì!
Đoạn Tinh Bạch: Tui là cá mặn. [Vẫn chưa nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề.jpg.]