Bề ngoài, có vẻ như hoàng đế đang đối xử tốt và coi trọng cậu, nhưng thực chất chỉ là đang chuyển toàn bộ sự chú ý của các hoàng tử khác sang người cậu mà thôi. Cậu chính là cái gai trong mắt, cái dằm trong tim, là một cái bia ngắm di động biết ca hát nhảy múa, còn phát sáng nữa chứ.
Nếu đổi lại là một người có chút dã tâm có lẽ sẽ cảm thấy không thể tin nổi, cảm thấy mình được coi trọng, sẽ vỗ tay tán thưởng ông cha hoàng đế hờ, sẽ vì sự coi trọng của ông mà cúc cung tận tụy, rồi nảy sinh những ham muốn không nên có, cho rằng ông đang cảm thấy áy náy và muốn bù đắp cho mình, sau đó trở thành một hòn đá mài để mài giũa những hoàng tử khác, đốc thúc họ trưởng thành.
Nói sâu hơn một chút, biết đâu đám hoàng tử này đều không hợp ý hoàng đế, nên ông mới nhắm trúng con cá muối không có gì trong tay như cậu, muốn mượn tay cậu để kìm hãm tất cả các hoàng tử. Chẳng phải nuôi dưỡng một con rối ngoan ngoãn và không có vây cánh sẽ tuyệt hơn sao?
Nước của hoàng tộc, thật là sâu không lường được.
Cũng không phải Đoạn Tinh Bạch mắc chứng hoang tưởng bị hại. Ngay cả ở thời đại tiên tiến, cởi mở mà cậu từng sống, chỉ vì một chút tiền, hoặc một mảnh đất nhỏ chưa đến một mẫu, rất nhiều gia đình đã có thể diễn ra đủ loại màn kịch đấu đá lẫn nhau, tan cửa nát nhà, cha không hiền, con không hiếu. Càng đừng nói đến bây giờ lại là thời đại mà hoàng tộc vẫn là độc tôn.
Đứng đầu thiên hạ, đứng trên vạn người, cám dỗ lớn biết bao?
Nhưng!
Cậu miễn nhiễm với sự cám dỗ này!
Bởi vì cậu thật sự không có dã tâm, cũng không muốn dính vào cái kịch bản cung đấu phiên bản Liêu Trai này. Cậu thật sự, thật sự, thật sự chỉ muốn làm một con cá muối, uống trà ngâm thơ, rồi nghiên cứu thực đơn nấu ăn gì đó, thật sự không có hứng thú với ngôi vị Thiên tử, cũng không muốn tranh đấu một mất một còn với những người huynh đệ khác.
Cậu chính là cậu, một con cá muối mặn nhất.
Thế nên sau khi thầm oán trách ông cha hoàng đế hờ trong lòng vài câu, tâm trạng của Đoạn Tinh Bạch lại lập tức bình tĩnh trở lại. Bất kể là chuyện thượng triều mà ông cha hờ nói, hay là chuyện chuẩn bị cho cậu vài thân vệ đắc lực, cậu đều không đổi sắc mặt, không hề nao núng.
Vẻ mặt như thể giây tiếp theo sẽ vũ hóa phi thăng*, khiến cho Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử và những người khác cười đến cong cả mắt, nụ cười dành cho cậu càng thêm rạng rỡ.
*Miêu tả cảnh giới cuối cùng và cũng là mục tiêu cao nhất của một người tu luyện: Đắc đạo thành tiên và bay về cõi trên.
... Chắc hẳn bọn họ đã bước đầu cảm nhận được khí chất cá muối của cậu rồi.
Rất tốt, xem như bọn họ đã miễn cưỡng đạt được nhận thức chung ban đầu.
Kịch bản cậu cầm không phải là cung đấu, mà là kịch bản huynh đệ hòa thuận đơn giản thôi nhá.
Đoạn Tinh Bạch rất chi là vui mừng nghĩ như vậy.