[Sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, cậy sủng mà kiêu - thụ x Tính kiểm soát max, ngoài mặt cấm dục nhưng biết thiên vị - công.] Bé Nguyên Bảo phấn khích: "Xuyên không? Vui quá trời luôn!" Bé Nguyên B …
[Sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, cậy sủng mà kiêu - thụ x Tính kiểm soát max, ngoài mặt cấm dục nhưng biết thiên vị - công.]
Bé Nguyên Bảo phấn khích: "Xuyên không? Vui quá trời luôn!"
Bé Nguyên Bảo buồn rầu: "Cha với ba còn chưa kết hôn, vậy thì bé sinh ra thế nào đây..."
Dựa vào ký ức lờ mờ trong đầu, Nguyên Bảo hì hục chạy tới phim trường và tìm được diễn viên Bùi Cảnh Nguyên.
"Ba ơi!"
Bùi Cảnh Nguyên nhìn đứa bé không biết từ đâu chạy tới, tiện tay bẹo má một cái: "Em là con nhà ai? Sao lại chạy vào phim trường thế này?"
Nguyên Bảo phồng má ra cho ba thoải mái nhéo nhéo, bé mê tít khuôn mặt đẹp trai dễ thương của ba.
Chờ bé lớn lên, cũng phải đẹp trai như vậy mới được.
Vừa lúc Bùi Cảnh Nguyên đang rảnh, anh bế bé ngồi lên đầu gối mình: "Em tên gì? Cha mẹ em đâu?"
Nguyên Bảo toe toét cười: "Theo giả thiết thì anh chính là ba của Nguyên Bảo đó nha."
Đang đóng phim cổ trang nên Bùi Cảnh Nguyên vô thức hỏi lại: "Bắn mông? Em đau mông hả?"
Anh còn định cúi xuống kiểm tra coi mông bé có bị sao không.
Nguyên Bảo vội vàng: "Không phải mà."
Bé chồm tới ghé vào tai anh thì thầm bí mật nho nhỏ của mình.
Bùi Cảnh Nguyên kinh ngạc nhìn đứa bé ba tuổi này, chìm vào im lặng.
Trên đời này chỉ có chính bản thân anh biết chuyện mình có thể sinh con. Anh lập tức gọi người: "Có ai không? Mau đưa nhóc này về với cha mẹ nó đi, lỡ người ta đang sốt ruột tìm thì sao!"
Nguyên Bảo bị mang đi: "... Hu hu... Ba không cần con nữa..."
Nguyên Bảo ủ rũ cụp đuôi, chỉ có thể đi tìm cha.
Nhưng nghĩ tới cha còn đáng sợ hơn ba, bé cảm thấy mình làm trẻ mồ côi chắc còn vui hơn.
Hôm đi tìm cha, Nguyên Bảo bị chặn ngoài cổng trang viên.
Lúc mấy chú bảo vệ chạy ra, Nguyên Bảo sợ quá trượt chân ngã dập mông.
Nguyên Bảo nhìn những gương mặt xa lạ, lí nhí nói: "Chú có thể nói với cha giúp con không ạ... Nguyên Bảo tới tìm cha rồi."
Một chú bảo vệ lớn tuổi tốt bụng bế bé lên, nghĩ trong trang viên cũng có nhiều người làm, chắc là con của ai đó. Ông ta vỗ nhẹ mông bé, hỏi: "Thế cha cháu tên gì?"
Nguyên Bảo nghe thấy có hy vọng, lập tức ngẩng khuôn mặt tròn vo lên, nói ra tên của người nghiêm túc kia: "Nhϊếp Thận Viễn."
Cả đám bảo vệ giật mình chấn động, đây là đang dùng giọng đáng yêu nhất nói ra câu nói đáng sợ nhất đúng không?
Mọi người nhìn nhau không biết xử lý thế nào. Với tính cách của Nhϊếp tiên sinh, nếu nói dễ nghe thì là giữ mình trong sạch, mà nói nặng hơn thì là có chút phong kiến bảo thủ.
Sao có thể chưa kết hôn mà có con được?
Nhưng chuyện này quá hệ trọng, chẳng ai dám tự quyết định, đành nhanh chóng báo cho quản gia.
Vài ngày sau.
Nguyên Bảo ngồi ở trên ghế an toàn ở hàng phía sau trong một chiếc xe sang, lúc xe chạy qua trạm gác, bé còn vẫy tay chào các chú bảo vệ.
Sau lưng các chú bảo vệ chảy đầy mồ hôi, thầm thở phào may mắn vì hôm đó không đuổi bé đi.
Bọn họ nhìn xuyên qua cửa kính xe, thấy gương mặt lạnh lùng cấm dục của Nhϊếp tiên sinh, rồi lại nhìn khuôn mặt mềm mại của Nguyên Bảo, ai nấy đều tò mò, không biết là ai mà có thể sinh con với Nhϊếp tiên sinh, trong khi hắn không biết chuyện? Người đó chắc chắn rất đáng gờm.
"Hắt xì!"
Ở phim trường, Bùi Cảnh Nguyên không thể hiểu được mà hắt xì hơi một cái, anh cầm kịch bản phẩy phẩy: "Ai đâu lại mắng mình thế không biết..."
-
Bùi Cảnh Nguyên (thụ): 22 tuổi.
Nhϊếp Thận Viễn (công): 31 tuổi.
Bé Nguyên Bảo: Hiện tại 3 tuổi rưỡi.
Cảm ơn 小娥 đã đề cử cho truyện nha🥰