Chương 9

“Hay là não của cậu nhỏ tới mức không thể điều khiển nổi thân thể mình?”

Sự mỉa mai quen thuộc khiến Harry nhẹ nhõm hẳn đi. Cậu nhanh chóng đáp: “Tôi ăn xong rồi, thưa giáo sư. Tôi có thể quay lại luyện tập không?”

Snape hừ mũi, coi như ngầm đồng ý.

Cả hai hòa bình chung sống đến hết buổi sáng hôm sau.

Lúc Harry theo Snape trở lại phòng huấn luyện, cậu cũng không lấy làm bất ngờ khi thấy căn phòng đã thay đổi hoàn toàn.

Phòng luyện tập vốn chỉ to bằng nửa lớp học giờ đã được thi triển Bùa Mở Rộng Không Gian, ít nhất lớn gấp ba lần trước, thậm chí còn rộng hơn.

Tường được bọc một lớp đệm mềm, Harry đoán là để tránh bị chấn thương nếu bị đánh bật vào tường.

Mấy cái bàn và khúc gỗ hình người biến mất, thay vào đó là những tấm chắn cao thấp không đều, hình dáng lồi lõm phức tạp. Vật liệu rất đa dạng, gạch đá cứng, gỗ, thậm chí cả cát sỏi lỏng lẻo.

Căn phòng này rõ ràng đang mô phỏng một chiến trường thực tế ngoài thiên nhiên.

Với sự chuẩn bị tỉ mỉ ấy, Harry có đủ lý do để tin rằng buổi thực chiến hôm nay sẽ không dễ dàng gì.

“Khi tôi đếm đến ba, trận đấu sẽ bắt đầu.” Giọng nói thản nhiên của Snape vang lên từ đầu bên kia căn phòng. Y đã vào vị trí.

“Cậu có thể sử dụng bất kỳ bùa chú nào mà cậu đã học để phòng thủ.”

Harry siết chặt đũa phép, dồn hơi, dồn thần, không dám bỏ lỡ một âm tiết.

“Bắt đầu. Ba!”

Tiếng hô vừa dứt, cùng lúc đó, một luồng sáng đỏ lừ rực rỡ vụt tới. Stupefy.

Nhờ phản xạ của một Tầm thủ dày dạn, Harry lăn tròn tránh khỏi luồng sáng, chui tọt sau tấm chắn gạch gần nhất. Vừa trốn, cậu vừa thầm chửi cái kiểu đếm đánh úp của lão dơi đen, miệng lẩm nhẩm thi triển Bùa Giảm Trọng Lực, không để mình bay lên, mà để giảm sức cản, mô phỏng hiệu ứng lướt trên băng.

Hôm qua cậu đã luyện kỹ, giờ có thể dễ dàng kiểm soát thăng bằng và tốc độ khi dùng bùa này. Cảm ơn những mùa đông bị Dudley và đám bạn lấy làm túi cát trượt băng, ít ra giờ cũng có ích.

“Diffindo!” Câu chú thứ hai từ Snape vυ"t đến, nhắm thẳng tấm chắn bằng gạch.

Ngay khi nghe thấy âm thanh, Harry đã bỏ lại tấm chắn, lao về phía tấm khác gần Snape hơn.

“Incendio!”

“Expulso!”

Trong khi chạy trối chết từ tấm chắn thứ hai bị phá tan, Harry cuống cuồng nhớ ra và vội vàng tự bọc lấy mình bằng Protego.

“Ồ! Suýt nữa tôi tưởng Cậu Bé Vàng định dùng đôi chân và cơ thể mỏng manh của mình để đánh bại Chúa Tể Hắc Ám đấy.” Snape mỉa mai.

“Có vẻ như cái đầu rỉ sét của cậu cuối cùng cũng nhớ ra là mình biết phòng thủ, Potter.”

Harry - tự cho rằng đầu óc mình không tệ - Potter lại một lần nữa đỏ bừng mặt trước mặt giáo sư Độc dược. Cậu thề là hôm qua mình đã chuẩn bị kỹ lưỡng bùa phòng ngự rồi, chỉ là lúc nãy nhất thời quên mất.

Tất cả là lỗi của con dơi già nhớp nhúa không theo lẽ thường, cứ thích phá vỡ nhịp độ của người khác!

Cậu thầm rủa trong bụng, nhắm kỹ vị trí rồi hét lớn: Expelliarmus!

Snape né tránh dễ dàng, lạnh giọng đánh giá: Ấn tượng lắm, Potter. Nguyên cả năm học thứ ba, Lupin không dạy cậu được lấy một câu bùa phòng ngự mới sao?

Lúc này Harry mới nhớ ra. Đúng vậy, bùa giải giới mà cậu sử dụng thành thạo nhất chính là do người đàn ông đang tấn công và mỉa mai cậu đây từng trình diễn cho cậu thấy tại Câu lạc bộ đấu tay đôi ở năm hai. Khi y “hợp tác” với Lockhart.

Cùng lúc ấy, những ký ức mà cậu từng cố chôn sâu cũng bỗng trỗi dậy.

Một cảm giác không rõ là ấm áp hay lạnh buốt dâng trào trong ngực, khiến cậu không còn tâm trí phản bác lời y mỉa mai người thầy cũ, cũng là một giáo sư giỏi giang của cậu. Harry chỉ tiếp tục giơ đũa phép lên: “Expelliarmus!”

Câu bùa chú bị Protego phản đòn, khiến đũa phép trong tay Harry suýt nữa bay ra. May mà cậu nhanh tay bắt lại được.

“Giống ba của cậu đến ngạc nhiên, không chịu tiếp thu chút nào.” Lời mỉa mai lẫn ghê tởm thốt ra từ y.

“Confringo!” Harry cắt ngang đánh giá của Snape bằng một câu bùa chú mới.

Nhân lúc Snape hơi khựng lại, cậu nhanh chóng tiếp lời: “Incarcerous!”

“Stupefy!”

Snape không né. Y kéo một tấm chắn chắn tới trước người, nhỏ giọng: “Protego Maxima.”

Câu bùa chú này, Harry chưa từng nghe qua, nhưng chỉ nhìn hiệu quả thôi cũng thấy vượt xa Protego thông thường.

“Tôi nghĩ Hiệu trưởng cử tôi đến để dạy cậu phòng thủ phép thuật Hắc ám, không phải tấn công.” Giọng Snape thản nhiên, từng câu từng chữ rõ ràng.

“Vâng, thưa giáo sư. Và hiện tại ngài đang minh họa rất tốt điều đó.” Harry thở hổn hển, nhanh chóng di chuyển ra sau một tấm chắn khác rồi mới tiếp tục: “Tấn công là hình thức phòng thủ tốt nhất. Trong sách ngài cho tôi mượn có viết như vậy, thưa giáo sư.”

Snape im lặng vài giây. Đúng lúc Harry sắp ló đầu ra xem phản ứng thì y lên tiếng, khô khốc: “Minerva mà biết thì chắc mừng lắm. Lại có thêm một Granger trong nhà Gryffindor.”