Chương 24

Huống hồ, việc một trường có đến hai đại diện rõ ràng đã đi ngược với nguyên tắc chọn lựa của Chiếc Cốc Lửa.

Khi Harry bước lên khu vực giáo viên, cậu đã kịp hiểu rõ tình hình qua những lời thì thầm xì xào xung quanh, và còn chưa đợi Dumbledore mở miệng, cậu đã vội vàng lên tiếng: “Con không làm chuyện đó. Thưa giáo sư, con không bỏ tên mình vào Chiếc Cốc Lửa.”

Cậu ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua những người đang nhìn mình bằng ánh mắt tò mò, nghi ngờ, thậm chí ác ý, dù là giáo viên hay học sinh. Cậu nói tiếp: “Mọi người có thể dùng Chân Dược để kiểm tra. Thưa giáo sư, con hoàn toàn không muốn, cũng chưa từng thử tham gia giải đấu.”

Cậu bé xui xẻo cảm thấy cực kỳ uất ức. Nhờ khối lượng bài vở khổng lồ mà cậu mới lần đầu tiên nghiêm túc học hành đến thế, từ thể xác đến tinh thần đều tuân thủ quy củ. Đêm hôm thức trắng làm bài, cậu còn từng thầm cảm ơn vì năm nay giải đấu thay thế cho Quidditch. Bởi vì cậu có thể phớt lờ giải đấu, nhưng không bao giờ có thể bỏ Quidditch.

“Ồ, Harry, chúng ta sẽ không dùng Chân Dược với học sinh đâu.” Dumbledore nói, giọng dịu lại như đang trấn an.

“Giờ con hãy vào cánh cửa kia.”

“Con không đi.” Cậu bé đứng sừng sững trước bàn giáo viên, mái tóc rối bù và giọng nói bướng bỉnh như nhau.

“Trừ khi tất cả mọi người ở đây đều tin rằng con không làm chuyện đó.”

“Ông phải hiểu, Dumbledore, có thể đây là cách mới để Potter gây sự chú ý đấy. Hãy nhìn xem hiệu quả đến mức nào.” Snape vẫn dán mắt vào Harry, giọng nói trầm thấp mà lạnh lẽo.

Harry không hề tỏ ra yếu thế, trừng mắt đáp lại. Cậu cố gắng không chớp đôi mắt đang bắt đầu cay xè, không thể tin nổi người đàn ông ban sáng còn nhẹ nhàng với cậu giờ đã quay lại mỉa mai đầy ác ý. Rõ ràng cậu đã tin tưởng y rất nhiều, vậy mà người đàn ông đó chưa bao giờ ngần ngại dùng lòng ác cảm sâu nhất để phán xét cậu.

Nhưng Harry nhanh chóng nhận ra, có lẽ có một điều Snape nói là đúng. Trong lúc cậu còn đang giằng co với Dumbledore, tiếng bàn tán dưới khán đài ngày một lớn hơn. Cậu tuyệt vọng phát hiện ra rằng cho dù mình đã phủ nhận kiên quyết như thế, nhưng không một ai ở phía dưới thực sự tin cậu. Gryffindor đang reo hò ăn mừng, Ravenclaw thì im lặng, Hufflepuff giận dữ, còn Slytherin thì đồng loạt huýt sáo chê bai.

Cậu quay lưng lại, bước về phía cánh cửa nhỏ cạnh bàn giáo viên. Khi tới phần bóng tối trước cửa, cậu nhanh chóng dùng tay lau qua gương mặt mình. Cậu không muốn để bất kỳ dấu vết nào lọt vào bên trong.

Trái với những gì cậu bé đang u sầu tưởng tượng, vị giáo sư độc dược u ám trong bóng tối kia thực ra hoàn toàn tin tưởng rằng cậu không hề muốn tham gia Giải đấu Tam Pháp Thuật. Dĩ nhiên, y càng tin tưởng hơn vào giới hạn tuổi tác mà Dumbledore đã đặt ra.

Cơn giận dữ của y bắt nguồn từ việc cuộc sống yên ổn mà y vừa có được sắp bị phá vỡ. Một lần nữa, y lại phải “trông nom” Cậu Bé Vàng của thế giới phù thủy, người lúc nào cũng bị tai họa và dèm pha bủa vây.

Cơn giận ấy cũng đến từ việc ngay trong lâu đài Hogwarts, ngay trước mắt y, ngay dưới lớp bảo vệ mà Dumbledore cẩn thận thiết lập vẫn có kẻ thành công gài bẫy cậu Potter nhỏ bé.

Có lẽ, nó còn đến từ một nhận thức khó chịu hơn rằng bản thân y thực sự đã bắt đầu lo lắng cho thằng nhóc này. Kẻ cứ không ngừng xuất hiện trong văn phòng y, không ngừng thể hiện sự tin tưởng khó hiểu, thậm chí còn giúp y giải vây.

Hừ! Potter luôn là tai họa! Vị giáo sư áo choàng đen hừ lạnh, bước theo sau Dumbledore vào cánh cửa nhỏ.

Kết quả của cuộc thảo luận bên trong không hề khả quan. Đối mặt với Fleur Delacour, nữ Dũng sĩ đến từ Beauxbatons, Harry bật thốt: “Dĩ nhiên là tôi không muốn tham gia! Tôi đâu có thiếu Galleon, tôi cũng đã quá mệt mỏi với cái danh tiếng chết tiệt này rồi! Ai muốn được chọn thì cứ nhận lấy đi, ‘Chiến binh’ hay ‘Người được chọn’ gì cũng tặng hết! Tôi không muốn! Tôi chỉ muốn một năm học yên ổn, muốn sống sót!”

Cậu càng nói càng uất ức, nước mắt lại dâng lên trong hốc mắt, nhưng cậu cố kìm nén để không bật khóc. Cậu lôi đũa phép ra, tự niệm một thần chú im lặng để làm sạch mặt mình, rồi khoanh tay lại, im lặng ngồi xuống.

Lý trí của cậu nói rằng việc thanh minh hay khóc lóc lúc này chẳng có ích gì ngoài việc khiến những người vốn không thích cậu càng thêm ghét bỏ.

Màn kịch kết thúc bằng lời suy đoán của Moody rằng có ai đó muốn gϊếŧ Harry, và phát biểu dứt khoát của ông Bartemius Crouch: “Theo quy định, bất kỳ ai được Chiếc Cốc Lửa chọn đều bắt buộc phải tham gia giải đấu.”

Harry không nói thêm lời nào, lặng lẽ bước ra khỏi Đại Sảnh Đường cùng Cedric Diggory. Có lẽ do bị màn bùng nổ giận dữ trước đó của Harry với Fleur làm cho bất ngờ. Cedric, Đội trưởng đội Quidditch nhà Hufflepuff, cũng là một trong những Dũng sĩ được chọn không hỏi Harry câu nào. Cả hai lặng lẽ rẽ vào hai hướng khác nhau tại sảnh lớn, trở về phòng sinh hoạt của nhà mình.