Chương 2

“Làm sao thầy biết?” Harry lo lắng hỏi. Nếu Hermione biết có người phát hiện bọn họ dùng vòng quay thời gian thì nhất định sẽ tức đến phát điên.

“Giám ngục chứ gì?” Lupin nhỏ giọng đáp: “Còn thứ gì có thể làm được điều đó nữa? Thầy thật sự rất vui vì trò đã làm được.”

Harry thở ra nhẹ nhõm một chút rồi cậu khẽ nói: “Con đã thấy thần hộ mệnh của con là một con hươu, một con hươu đực.”

“Đúng vậy, giống như ba của trò.” Lupin thở dài, giọng mang theo một chút nhớ nhung.

“Prongs.”

Hắn giống như nhớ đến điều gì đó vui vẻ, bật cười: “Mẹ của trò cũng rất giỏi dùng bùa hộ mệnh. Trò đoán xem thần hộ mệnh của cô ấy là gì?”

“Là gì ạ?”

“Một con hươu cái. Lúc đó cô ấy và James đã bắt đầu hẹn hò rồi.”

Harry cảm thấy như có bàn tay vô hình siết chặt trái tim mình. Cậu nuốt nước bọt, giọng nói trở nên khàn đυ.c: “Giáo sư Lupin, hình dạng của thần hộ mệnh liên quan đến điều gì ạ? Có khi nào hai người hoàn toàn không có quan hệ huyết thống mà lại có thần hộ mệnh giống hệt nhau không?”

Lupin có vẻ ngạc nhiên vì Harry hỏi như vậy, nhưng vẫn cố gắng dùng những lời đơn giản nhất để giải thích: “Thần hộ mệnh phản ánh những gì mang lại cho trò ký ức vui vẻ nhất, người mà trò khao khát bảo vệ, người thân thiết nhất trong tim trò. Huyết thống chỉ là một phần nhỏ, điều thực sự quyết định là trái tim trò muốn gì. Vì vậy, đôi khi hình dạng thần hộ mệnh cũng có thể thay đổi.”

Hắn dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Nhưng dù là ai, một khi có thể gọi ra được thần hộ mệnh, điều đó chứng tỏ sâu trong trái tim họ vẫn giữ được một góc đầy dịu dàng và yêu thương. Kẻ thực sự tàn ác sẽ không thể triệu hồi thần hộ mệnh.”

Harry cúi đầu, uống một ngụm nước bí ngô rồi lặng lẽ bóc thanh chocolate. Cậu cần làm gì đó để che giấu đôi mắt đang hơi cay xè của mình.

Lupin vẫn đang tiếp tục thu dọn hành lý, gần như đã hoàn thành rồi.

“Thầy nghĩ, thứ này có thể trả lại cho trò. Dù sao thầy cũng không còn là giáo sư của trò nữa.” Lupin nhún vai.

Harry ngẩng lên, là tấm Bản Đồ Đạo Tặc.

“Hãy dùng nó cho tốt.” Lupin suy nghĩ rồi nói thêm.

“Và hãy tự bảo vệ mình.”

Harry nhận lấy tấm bản đồ, trong giây phút ánh mắt cậu chạm vào ánh mắt Lupin, một câu hỏi bật ra khỏi miệng trước khi cậu kịp kiềm chế: “Giáo sư, ba mẹ của con và giáo sư Snape… Họ là bạn học đúng không? Quan hệ của bọn họ như thế nào vậy?”

Nụ cười trên mặt Lupin lập tức biến mất, khiến khuôn mặt tái nhợt của hắn trông càng thêm ốm yếu.

“Đúng vậy, tất cả bọn thầy là bạn học. Trò biết mà, thầy, ba của trò, và Sirius là bạn thân.” Lupin khéo léo lược bỏ cái tên khiến hắn cảm thấy khó chịu.

“Còn mẹ của trò và Severus từng là những người bạn rất thân.”

“Nhưng giáo sư Snape căm ghét ba của con. Và hắn cũng ghét con.” Harry quay mặt đi, không muốn để Lupin thấy vẻ u ám trong đáy mắt mình.

“Thầy rất khó để mô tả rõ ràng mối quan hệ giữa James và Severus. Lily đã cố gắng rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn không thay đổi được gì.” Lupin cười gượng.

“Còn thầy thì còn tệ hơn.”

“Nhưng tin thầy đi, dù thế nào đi nữa thì Severus rất để ý đến sự an toàn của trò. Hắn sẽ luôn bảo vệ trò.”

“Hắn bảo vệ con trai của Lily, nhưng đồng thời cũng căm ghét con trai của James. Mà trớ trêu thay con lại là con của cả hai người họ đúng không?”

Harry cảm thấy như trong đầu mình có tiếng tách vang lên, tất cả những cuộn len rối nùi kia đột nhiên tự gỡ ra, trôi về góc tủ, nhường chỗ cho một khoảng không rộng rãi đủ để suy nghĩ rõ ràng.

Lupin không trả lời ngay. Một lúc lâu sau, hắn mới nhẹ nhàng nói: “Có lẽ đúng như vậy, Harry.”

Tiếng gõ cửa vang lên. Đó là Dumbledore đang đứng nơi trước cửa, ông đến để tiễn Lupin.

Harry lặng lẽ chào tạm biệt Lupin rồi dưới sự khuyên nhủ của Lupin, cậu ngoan ngoãn ngồi lại, tiếp tục ăn miếng chocolate còn đang ăn dở.

Cả bộ não rỗng tuếch lẫn cơ thể mệt mỏi của cậu đều đang lên tiếng nhắc nhở rằng cậu cần nó.

Dumbledore ngồi xuống chiếc ghế mà Lupin vừa rời đi. Ông nhìn cậu học trò của mình, gương mặt vẫn hiền hòa như mọi khi, nở nụ cười ấm áp t: “Ta nghĩ con phải thấy vui mừng hơn một chút chứ.”

“Con…” Harry cúi đầu, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào ly nước bí ngô trước mặt.

“Peter đã trốn thoát. Sirius vẫn chưa được rửa sạch tội danh, còn phải sống lẩn trốn. Giáo sư Lupin thì rời đi rồi. Và còn cả giáo sư Snape…”

“Con thật tinh ý, Harry.” Dumbledore trầm giọng nói.

“Ta có nghe được một chút khi đứng ngoài cửa. Ta không ngờ con lại phát hiện ra Severus từng là bạn thân của mẹ con.”

“Con… Con đã nhìn thấy thần hộ mệnh của thầy ấy.” Harry khẽ nói.

“Giáo sư Lupin nói thần hộ mệnh của mẹ con cũng là một con hươu cái.”

Gương mặt Dumbledore hơi hiện lên vẻ trầm ngâm, nhưng cuối cùng ông chỉ nói: “Harry, ta nghĩ bây giờ con đã thật sự hiểu rằng giáo sư Snape luôn luôn bảo vệ con.”