Chương 34: Vương miệng

Cô vội vàng luống cuống cầm điện thoại lên. Sau khi cô từ chối lời mời đi ăn, hôm nay nam khách mời số 1 lại thử gửi một lời mời khác.

Trong lúc cô đang vắt óc suy nghĩ cách trả lời, cô nghe thấy giọng Hạ Trì Yến khẽ khàng vang lên: “Là người hôm qua đi xem đại nhạc hội cùng cậu à?”

Giang Tuế Nghi không nghĩ nhiều, thành thật đáp: “Ừ, đúng rồi.”

Mãi đến khi gõ xong và gửi tin nhắn đi, cô mới sực nhớ ra và hỏi lại: “Hôm qua… cậu thấy tôi à?”

“Vốn dĩ là không.” Anh nói: “Nhưng cậu và cậu ta đã bị máy quay bắt trọn và chiếu lên màn hình lớn.”

Nhắc đến chuyện này, Giang Tuế Nghi lại thấy hơi xấu hổ: “Thế chẳng phải là do cậu đột nhiên kêu gọi mọi người ôm nhau hay sao?”

“Là lỗi của tôi.” Hạ Trì Yến cụp mắt xuống: “Nhưng… cậu có vẻ đã không ôm cậu ta.”

“Hôm qua là lần đầu tiên tôi gặp cậu ấy, sao có thể ôm được chứ.” Cô càng nghĩ càng bực mình.

Thì ra là lần đầu gặp mặt.

Hạ Trì Yến khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi khi nhớ lại cách cô lưu tên người kia, anh lại không nhịn được cười. Thế là, anh ngẩng lên hỏi: “Vậy còn tên tôi trong danh bạ của cậu thì sao?”

“Cũng là nam khách mời số mấy à?”

Giang Tuế Nghi mở to mắt: “Sao có thể chứ! Tôi lưu như vậy là vì… tôi không biết cậu ấy tên gì.”

Hình như là họ Trịnh thì phải?

Giọng cô càng lúc càng nhỏ, nhưng rồi lại dần trở nên hùng hồn một cách lạ lùng.

Hạ Trì Yến lặng lẽ nhìn cô một lúc, trong ánh mắt có ý cười nhàn nhạt, xen lẫn chút chua xót.

Cô thật sự không cho những người mình không muốn tiếp xúc một cơ hội nào.

Bản thảo mới viết được một nửa, Giang Tuế Nghi xem qua rồi gật đầu nói lần này ổn rồi.

Hạ Trì Yến tiếp tục viết, còn cô thì ra khỏi phòng sách, đến tủ sách ở phòng khách để tìm tài liệu. Không ngờ một lát sau, anh lại bước ra.

Anh đeo balo trên lưng, trông như sắp rời đi.

Bà Trình thấy vậy liền giữ lại: “Sao lại về rồi, ở lại ăn cơm đã chứ cháu.”

Hạ Trì Yến lịch sự gật đầu, nói rằng mình vẫn còn công việc chưa hoàn thành. Sau đó, anh quay sang Giang Tuế Nghi, bảo rằng bản thảo chắc không có vấn đề gì lớn, và sẽ đưa cô xem bản cuối cùng vào thứ Hai.

Thấy vậy, bà Trình đành phải để Giang Tuế Nghi tiễn anh ra cửa.

Trong lúc chờ thang máy, cô nửa đùa nửa thật nói: "Cứ quay cuồng với sự nghiệp mãi thế, cậu cũng bận rộn quá rồi đấy."

"Không có." Hạ Trì Yến cụp mắt xuống, ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Tôi chỉ là..."

Anh suy nghĩ một lát để lựa lời: "Chỉ là tôi cảm thấy, nếu bữa cơm này có mặt tôi, có lẽ cậu sẽ không được tự nhiên cho lắm."

Sau khi đeo khẩu trang lên, anh khẽ thở dài một hơi rồi nói thêm: "Còn tôi, tôi chỉ muốn cậu được tự tại và vui vẻ mà thôi."

Cửa thang máy bằng kim loại mở ra, anh bước vào rồi quay người lại đối diện với cô.

Ngay lúc cửa thang máy sắp khép lại, Hạ Trì Yến bỗng cụp mắt xuống, đưa tay nhấn nút giữ cửa, sau đó mới ngước mắt lên nhìn cô lần nữa.

"Tôi quên mất một chuyện."

"...Chuyện gì?"

Anh đột nhiên cất giọng trầm ấm, hát lên bài ca chúc mừng sinh nhật.

Vỏn vẹn bốn câu hát chẳng tốn bao nhiêu thời gian. Anh cười bảo: "Dù gì tôi cũng là ca sĩ mà, cứ coi như đây là phúc lợi dành riêng cho cậu đi."

Bài hát vốn đã nghe đến nhàm cả tai từ nhỏ đến lớn, nhưng vào khoảnh khắc này, lại trở nên thật khác biệt.

Có lẽ là vì... anh hát quá hay chăng?

Giang Tuế Nghi mấp máy môi, không biết nên bày ra vẻ mặt gì cho phải, chỉ có thể nói: "Cảm ơn cậu."

Ẩn sau lớp khẩu trang, khóe môi Hạ Trì Yến khẽ nhếch lên: "Vậy nhé Tuế Nghi, ngày mai gặp."

Trong tất cả những lời tạm biệt, "ngày mai gặp lại" dường như là câu nói dịu dàng và dễ nghe nhất.

Cánh cửa kim loại từ từ khép lại, cũng là lúc kéo Giang Tuế Nghi thoát khỏi cơn ngẩn ngơ.

Cô quay trở vào nhà. Bà Trình thấy vậy thì than thở sao cô không giữ người ta ở lại, nhưng trong đầu cô lúc này lại chỉ toàn văng vẳng những lời anh nói.

—— "Tôi chỉ muốn em được tự tại và vui vẻ mà thôi."

Sao trên đời lại có người như vậy chứ.

Chuyện gì cũng luôn nghĩ cho người khác trước tiên, luôn bận tâm xem đối phương có vui vẻ hay không.

Cô ngồi phịch xuống ghế sofa trong phòng khách, rồi đưa mu bàn tay lên áp vào trán.

Cô cảm thấy hình như mình đang suy ngẫm về bản chất của con người.

Một lát sau, Giang Tuế Nghi quay trở lại phòng làm việc, dự định tìm việc gì đó làm để không suy nghĩ lung tung nữa.

Kết quả là, cô lại phát hiện một hộp quà được gói tinh xảo đặt ngay trên chiếc ghế anh vừa ngồi.

Cô vô cùng ngạc nhiên mở hộp ra, và thấy những viên kim cương lấp lánh đang phản chiếu ánh sáng.

Đó là một chiếc vương miện.

Thật ra cũng không phải chưa từng có ai tặng cô vương miện, ít nhất thì trong hộp đựng đồ của cô hiện vẫn đang có một chiếc.

Thế nhưng, giá trị của chiếc vương miện này e rằng đã vượt xa giới hạn mà cô có thể chấp nhận...

Đúng lúc này, tiếng thông báo tin nhắn vang lên hai tiếng. Cô vội cầm điện thoại lên xem.

Hạ Trì Yến: [Món quà không đắt đâu, chỉ là chút lòng thành của tôi thôi.]

Hạ Trì Yến: [Chúc cậu nơi trái tim hướng đến, đều sẽ thuận buồm xuôi gió.]

Giang Tuế Nghi ngắm nhìn chiếc vương miện một lúc lâu, sau đó mới cẩn thận từng li từng tí lấy nó ra khỏi hộp. Cô do dự một thoáng, rồi đánh bạo đội thử lên đầu.

Thật kỳ diệu...

Nó hoàn toàn vừa vặn với vòng đầu của cô.