Chương 33: Nam khách mời số 1

Anh còn mang cả quà cho bố mẹ cô nữa.

Bà Trình rót một ly nước ấm đưa cho anh: “Có ngột ngạt không cháu, sao cứ đeo khẩu trang mãi thế?”

Hạ Trì Yến đưa tay nhận lấy, nghe vậy thì ngẩn ra một chút rồi bật cười tháo khẩu trang xuống: “Cũng hơi ngột ngạt thật ạ.”

Giang Tuế Nghi thấy rất rõ sự kinh ngạc xen lẫn ngưỡng mộ lóe lên trong mắt mẹ mình.

Cô thầm cảm thán trong lòng: Quả nhiên, phụ nữ ở độ tuổi nào cũng biết thưởng thức trai đẹp.

Bà Trình kéo cô ra một góc, hỏi nhỏ: “Bạn học này của con ở đâu ra thế? Sao mẹ chưa thấy con qua lại bao giờ.”

Giang Tuế Nghi đáp: “Bọn con mới liên lạc lại gần đây thôi ạ.”

Bà Trình gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, rồi lại “chậc” một tiếng: “Anh chàng hôm qua thì không hợp, còn cậu này thì sao, hợp chưa?”

Giang Tuế Nghi suýt thì phun cả ngụm nước trong miệng ra ngoài. “Mẹ, mẹ đừng nói thế!” Đúng như lời bà Trình nói tối qua, cô nào dám tơ tưởng đến chuyện hẹn hò với người nổi tiếng.

Để ngăn mẹ không nói thêm những lời kinh người nào nữa, cô vội vàng lảng đi: “Hôm nay cậu ấy đến tìm con là có chút chuyện muốn nhờ con giúp. Mẹ ơi, bọn con vào phòng sách bàn công việc trước nhé.”

Bà Trình nói với vẻ đầy tiếc nuối: “Nhớ mời bạn ở lại ăn cơm đấy nhé!”

Giang Tuế Nghi đáp lại cho có lệ rồi kéo vội anh đi về phía phòng sách.

Sau khi đóng cửa lại, cô mới buông tay áo Hạ Trì Yến ra. “Cậu ngồi tự nhiên đi. Bản thảo viết xong rồi thì đưa đây tôi xem nào.”

Hạ Trì Yến ngoan ngoãn lấy tập giấy từ trong túi đeo chéo ra. Trong lúc Giang Tuế Nghi đang xem bản thảo, anh đột nhiên chú ý đến chiếc hộp đựng đồ đặt dưới chân mình.

Lần trước sau khi lấy nó ra khỏi tủ, cô vẫn chưa cất lại vào. Chiếc hộp này làm bằng nhựa trong, có thể nhìn thấy lờ mờ những món đồ được cất bên trong.

“Bản thảo này của cậu...” Giang Tuế Nghi lấy một chiếc bút từ trong ống đựng bút ra, định nhận xét chi tiết thì phát hiện người bên cạnh đã lơ đãng nhìn đi nơi khác.

“Cậu nhìn gì thế?”

Hạ Trì Yến im lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng: “Bó hoa giấy này...”

“À.” Giang Tuế Nghi nhìn theo ánh mắt của anh, mỉm cười nói: “Trông cũng đặc biệt lắm đúng không? Trước đây tôi có tháo một bông ra xem thử, nhưng không tài nào gấp lại được như cũ. Tay nghề thủ công của tôi không được tốt cho lắm.”

Giọng cô rất bình thản, như thể chẳng phát hiện ra điều gì bất thường.

Hạ Trì Yến “ừm” một tiếng, rồi dời mắt đi và chuyển chủ đề: “Bản thảo thế nào?”

Giang Tuế Nghi nghiêng người về phía anh, dùng bút gạch xoẹt xoẹt vài chỗ rồi nói một cách uyển chuyển: “Cậu đã áp dụng một cái khuôn mẫu rất xuất sắc.”

Bố cục rất quy củ, các đoạn văn cũng được phân chia rõ ràng, nhưng lại giống như một sản phẩm do AI vô cảm viết ra vậy.

Văn chương hay một bài diễn văn vốn dĩ nên có sức sống, nên có khả năng khơi gợi sự đồng cảm nơi người khác. Thế nhưng, từ bản thảo chắp vá này, cô chỉ thấy được một khuôn mẫu cứng nhắc và vô hồn.

Giang Tuế Nghi nói: “Nếu cậu chỉ muốn làm cho xong chuyện, thì chỉ cần sửa một chút là được rồi.”

Dù sao anh cũng là người của công chúng, nhất cử nhất động, từng lời nói việc làm đều bị săm soi dưới ánh mắt của dư luận. Thế nên, anh hoàn toàn có thể chọn một bản thảo an toàn không chút sai sót như thế này.

Nói rồi, cô đặt bút xuống, quay sang nhìn Hạ Trì Yến.

Cả người anh như đang tắm mình trong ánh sáng, những hạt bụi li ti nhảy múa trong không gian xung quanh.

Giờ đây, anh là người được vạn người dõi theo.

“Nhưng tôi nghĩ cậu sẽ không làm vậy đâu.” Giang Tuế Nghi nhẹ nhàng lên tiếng. “Cậu không giống họ. Ở cậu có một khí chất giao thoa giữa thiếu niên và người trưởng thành. Cậu trở thành hình mẫu mà phần lớn mọi người ngưỡng mộ, nhưng lại không hề tỏ ra cao ngạo, xa cách. Thứ mà cậu muốn, chắc chắn không phải là những lời xã giao sáo rỗng với lớp trẻ.”

Hạ Trì Yến nhìn vẻ mặt của cô, rồi gật đầu đăm chiêu: “Ra là trong mắt cậu, tôi lại được đánh giá cao như vậy.”

Giang Tuế Nghi nghẹn lời, lẩm bẩm: “Đây không phải là đánh giá, đây là sự thật.”

Hạ Trì Yến tựa lưng vào ghế, vô thức cong môi khi nhìn cô: “Vậy tôi nên sửa thế nào?”

Giang Tuế Nghi đáp: “Có lẽ… cậu có thể bỏ đi những ý tưởng cao siêu, sáo rỗng, thay vào đó là sự thẳng thắn và chân thành. Hãy nói những gì cậu thật sự muốn nói.”

Suy cho cùng, đây đâu phải là viết văn.

Hạ Trì Yến cầm lấy cây bút cô vừa đặt xuống: “Tôi hiểu rồi.”

Anh gạch bỏ toàn bộ trang giấy cũ, lấy một tờ mới rồi bắt đầu viết lại từ đầu.

Thấy anh viết rất tập trung, Giang Tuế Nghi bèn ngồi bên cạnh soạn giáo án, chiếc điện thoại được đặt ở giữa hai người.

Không lâu sau, điện thoại rung lên mấy lần, màn hình liên tục sáng lên.

“Có người nhắn tin cho cậu kìa.”

Giang Tuế Nghi ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một đôi bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng, vừa thon dài vừa trắng trẻo.

Hạ Trì Yến nghiêng bút, giọng điệu có chút kỳ lạ mà nhắc nhở: “...Là nam khách mời số 1.”

Giang Tuế Nghi nhất thời không phản ứng kịp: “Hả?”