Trong lúc đang nằm mốc meo ở nhà, Giang Tuế Nghi gần như xuất thần suy nghĩ về những chuyện sau đó.
Là một giáo viên Ngữ văn, đôi lúc Giang Tuế Nghi không kìm được mà lại đi phân tích ý nghĩa của một vài hình tượng.
Ví dụ như tiếng mưa.
Nếu chỉ đơn thuần là câu nói "tiếng mưa ồn quá", có lẽ cô cũng sẽ không nghĩ ngợi nhiều đến vậy, nhưng cô lại bất giác nhớ về khoảnh khắc ngắn ngủi ấy—
Dưới tán ô không quá lớn, hai con người bị buộc phải chen chúc đứng sát lại gần nhau.
Mùi hương trên người Hạ Trì Yến không chút ngăn cách mà tỏa đến, khiến cô bất giác ngẩng đầu nhìn anh.
Có phải vì mưa quá lớn không nhỉ?
Cô cảm giác như đôi mắt anh đã được ngâm trong làn nước mưa, một màu đen thăm thẳm.
Anh vo tròn tờ giấy đã dùng để lau tóc cho cô trong lòng bàn tay, rồi lúc nhận lại ô, tay anh đã vô tình chạm vào ngón tay cô.
Lành lạnh.
Đó là một sự mềm mại mà cô chưa từng cảm nhận.
Giang Tuế Nghi thầm nghĩ, tóm lại thì, câu "tiếng mưa ồn quá" có lẽ chỉ là một cái cớ mà anh dùng để đối phó với cô mà thôi.
Chấm xong tập bài làm văn, cô lại nằm vật ra giường.
Bà Trình thấy bộ dạng này của cô liền bắt đầu cằn nhằn: "Con xem con đi, ngày nào cũng ru rú ở nhà, ra ngoài kết giao bạn bè không tốt hơn sao?"
Ông Giang bèn nói đỡ cho con gái: "Chẳng phải do công việc mệt mỏi quá, để cho con bé nghỉ ngơi chút đi."
Bà Trình lườm ông: "Nó bao nhiêu tuổi rồi. Ông nhìn xem người ta kìa, Tiểu Ngụy bằng tuổi nó mà năm nay đã chuẩn bị kết hôn rồi đấy!"
"Rồi ông nhìn lại nó xem, một mảnh tình vắt vai cũng không có." Bà Trình than ngắn thở dài: "Mà cô giáo Ngụy còn nhỏ hơn tôi hai tuổi nữa chứ."
Ông Giang sờ sờ mũi: "Con bé còn nhỏ mà."
Giọng bà Trình đột nhiên cao vυ"t: "Hai mươi bảy tuổi rồi mà còn nhỏ á?"
Giang Tuế Nghi không kìm được ấm ức nói: "Mẹ, con mới hai mươi lăm tuổi, ngày kia qua sinh nhật mới là hai mươi sáu."
Bà Trình giơ tay lên định đánh vào tay cô, Giang Tuế Nghi vội đầu hàng: "Được rồi, ngày mai con sẽ hẹn bạn đi chơi."
Thế là trúng ngay ý của bà Trình, bà bỗng nở một nụ cười: "Không cần con hẹn đâu, mẹ tìm sẵn cho con rồi."
"Hả?"
"Không phải đồng nghiệp của con đâu." Bà Trình ra vẻ "con còn có gì không hài lòng nữa", "làm ở ngân hàng, là học trò cũ của mẹ, trước đây cũng có đến nhà thăm mẹ mấy lần rồi, hai đứa cũng từng gặp nhau, ngoại hình đoan chính, nhân phẩm đáng tin cậy."
"Không phải chứ..." Cô chẳng có chút ấn tượng nào cả.
"Địa điểm chắc cũng là nơi mà giới trẻ các con thích, lễ hội âm nhạc."
"Nhưng mà con..."
Bà Trình lôi ra một tấm vé, nở một nụ cười tử thần đầy dịu dàng: "Mẹ hẹn rồi, chỉ là kết giao bạn bè thôi, nhưng mà cái gì?"
Giang Tuế Nghi bị nụ cười đó dọa cho run lên: "Không có gì ạ, con đi."
Thôi thì đi xem lễ hội âm nhạc, dù sao cũng tốt hơn là ngồi ăn cơm rồi nói chuyện phiếm một cách gượng gạo.
Hiện trường chắc chắn sẽ toàn là người với người, lại thêm tiếng nhạc ầm ĩ, có lẽ cũng chẳng cần phải nói chuyện gì nhiều.
Bà Trình gật đầu hài lòng: "Mẹ gửi WeChat của cậu ấy cho con, hôm nay hai đứa cứ nói chuyện trước đi."
Dưới sự giám sát của mẹ, Giang Tuế Nghi ngoan ngoãn kết bạn, qua loa đến mức lười cả hỏi tên đối phương, lúc đặt biệt danh vẫn điền là "Nam khách mời số 1".
Sau khi kết bạn và trao đổi đơn giản về thời gian, Giang Tuế Nghi liền bắt đầu giả chết.
Thứ Bảy là một ngày nắng đẹp, ánh nắng rực rỡ đến mức khiến người ta ngỡ cơn mưa bất chợt đêm qua chỉ là một ảo giác.
Dưới sự giám sát nhiệt tình của bà Trình, Giang Tuế Nghi đắn đo một hồi rồi cũng trang điểm nhẹ, bôi đủ kem chống nắng, đợi đến khi bà gật đầu hài lòng mới ra khỏi nhà.
Đây là lần đầu tiên Giang Tuế Nghi tham gia lễ hội âm nhạc. Cô chỉ mang theo một chai nước và một chiếc ô, kết quả là bị tịch thu ngay tại cổng.
So với cô, đối phương lại tỏ ra rất có kinh nghiệm, còn mang theo cả đệm lót mềm để ngồi nghỉ.
Trên bãi cỏ đông nghịt người, sóng nhiệt cuồn cuộn ập đến cùng với tiếng ghi-ta điện và bass.
Có lẽ vì e ngại đây là lần đầu cô đến lễ hội âm nhạc, chưa quen với không khí "quẩy" ngoài trời, nên ban đầu cả hai chỉ ngồi ở phía sau, cách xa sân khấu chính, nói dăm ba câu chuyện phiếm gượng gạo.
Nói là gượng gạo, bởi vì Giang Tuế Nghi hoàn toàn không biết phải tiếp lời anh ta như thế nào.
Anh ta thì thao thao bất tuyệt, lại còn tỏ ra khá hiểu biết về cô, điều này khiến Giang Tuế Nghi vốn chỉ định đi cho có lệ trở tay không kịp.
Không thể phủ nhận rằng, anh ta chắc chắn là một người ưu tú, bởi vì những người không ưu tú thường cũng sẽ không đến thăm lại giáo viên cũ của mình.
Để cho không khí bớt khô khan, Giang Tuế Nghi cố gắng lái chủ đề câu chuyện sang lễ hội âm nhạc lần này.
Thế là đối phương liền đề nghị: "Chúng ta ra khu VIP đi?"
Không khí ở khu vực đó hoàn toàn khác biệt so với phía sau. Đám đông hò hét inh ỏi, vô số người giơ điện thoại lên quay phim hoặc vác theo cờ.
Dù có chen chúc, dù mùi mồ hôi và nước hoa hòa quyện vào nhau khiến người ta choáng váng, nhưng ít nhất thì cô cũng không cần phải suy nghĩ xem nên đối đáp thế nào nữa.
Giang Tuế Nghi ít khi nghe nhạc của các ban nhạc, nên đa số các bài hát cô đều không biết hát, nhưng cô vẫn lắng nghe rất chăm chú.
Nghe thấy tiếng chàng trai bên cạnh hát theo, dòng suy nghĩ của cô bắt đầu trôi đi xa. Không hiểu vì sao, cô lại nghĩ đến Hạ Trì Yến.
Giọng live của anh.. chắc là hay lắm nhỉ?
Lúc này, màn đêm đã buông xuống.
Trong một khoảnh khắc, toàn bộ đèn trên sân khấu chính đột nhiên vụt tắt, mọi âm thanh huyên náo cũng bỗng chốc im bặt, chỉ còn lại những tiếng xì xào trò chuyện vang lên bên tai.
Trên màn hình LED khổng lồ của sân khấu chính, tên của vị khách mời tiếp theo đột nhiên hiện ra.
Đứng phía trước Giang Tuế Nghi là hai cô gái thấp hơn cô, vì vậy cô có thể nhìn thấy màn hình LED một cách dễ dàng.
Cái tên đang chạy trên màn hình——
Hạ Trì Yến.
Cùng lúc đó là những tiếng hét chói tai gần như muốn xuyên thủng màng nhĩ, và đám đông khán giả bên dưới bỗng chốc đồng loạt đổi màu một cách đầy ăn ý.
Tạo thành một biển màu cổ vũ đầy choáng ngợp.
Cả sân khấu gần như vỡ tung.
Ánh đèn với tông màu tối bắt đầu sáng lên, rồi một chùm sáng mạnh chiếu thẳng vào người đang đứng trên sân khấu.
Hạ Trì Yến đang cúi đầu, tay phải nắm lấy cây micro đứng, và ngay khoảnh khắc nhạc nền vang lên, anh đột ngột ngước mắt.
Khi Giang Tuế Nghi chạm mắt với hình ảnh của anh trên màn hình lớn, trái tim cô bỗng đập mạnh một nhịp.