Ban đầu, khu vực bình luận dưới bài đăng của anh toàn là những lời khen ngợi anh biết sống biết ơn. Mãi cho đến sau này, khi tin tức anh tham gia show giải trí được công bố chính thức, bài đăng này mới hot trở lại.
[Hóa ra là cậu nhóc này đang chờ thời cơ đây mà. Lẽ ra tôi phải đoán được cậu sẽ tham gia “Trở Về” mới phải. Yêu chết mất thôi!]
[Cậu đúng là… cảm động chết mất thôi, những gì muốn làm thì nhất định sẽ làm cho bằng được…]
Bài đăng này còn đính kèm một hashtag đang rất hot: #Nếu có thể trở về năm mười bảy tuổi, bạn sẽ?#
Nếu để Giang Tuế Nghi trả lời câu hỏi tương tự, thì có lẽ trong đầu cô chỉ toàn là hình ảnh học sinh chau mày cắm cúi làm bài kiểm tra mà thôi.
Cô lại chẳng phải người có xu hướng thích bị hành hạ, sao có thể chịu đựng những ngày tháng ngày nào cũng thi cử thêm một lần nữa chứ…
Nghĩ đến đây, cô không thể không khâm phục Hạ Trì Yến.
Cô gửi tấm ảnh đã lưu cho anh: Tấm này được không?
Đang định cất bông hồng giấy trên tay vào hộp đựng đồ, cô bỗng sực nhớ đến lời anh nói—
“Đôi khi, phải gỡ bông hoa ra mới có thể nhìn thấy được tấm lòng bên trong.”
Câu này có ý gì nhỉ? Chẳng lẽ đây là một trào lưu mới nào đó mà cô không biết sao?
Giang Tuế Nghi cầm bông hồng giấy lên, xoay đủ mọi góc độ để xem xét thật kỹ. Khi nghiêng nó dưới ánh sáng ở một góc nào đó… dường như có gì đó không đúng lắm.
Cô do dự một chút, rồi cẩn thận gỡ nó ra.
Tách những cánh hoa giấy bên ngoài ra, để lộ phần nhụy bên trong.
Cô cầm một cánh hoa lên, lật nó lại.
Dòng chữ màu hồng viết: “Sinh nhật vui vẻ”.
Nét chữ quá nhỏ, lại được giấu quá kỹ, đến nỗi bao nhiêu năm qua cô không hề phát hiện ra. Cũng không thể nhận ra được phong cách chữ viết nào, chỉ thấy nó ngay ngắn và trang trọng như chữ in, không thể đoán được là của ai.
Lật thêm một cánh nữa, dòng chữ màu vàng hổ phách viết: “Vạn sự thắng ý”.
Màu xanh lá sen: Tuế tuế bình an.
Màu xanh lam của núi non: Tiền đồ như gấm.
Màu tím của hoa dạ lan hương: Dũng cảm tiến về phía trước.
…
Tất cả đều là những lời chúc tốt đẹp nhất mà người ta có thể nghĩ ra.
Gỡ xong bông hồng này, cô không làm tiếp nữa.
Có lẽ, cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.
Cô ngậm ngùi thu dọn những mảnh giấy vụn lại rồi cất đi.
Và cũng đúng lúc này, cô nhận được tin nhắn trả lời của Hạ Trì Yến: [Như cậu mong muốn.]
-
Sáng sớm hôm sau, Giang Tuế Nghi vừa bước vào tòa nhà giảng đường thì đã gặp ngay cô giáo trẻ có mặt ở "hiện trường Nguyệt Lão" hôm qua.
“Tuế Nghi!” Cô ấy chắc vừa từ nhà ăn của trường qua, tay còn xách hai cái bánh bao, tươi cười đi tới chào cô.
Vì cùng vào làm một đợt, lại thêm tuổi tác gần bằng nhau, nên khi nói chuyện cũng không có gì phải e dè.
Giang Tuế Nghi dừng bước, đợi cô ấy bắt kịp để cùng đi lên lầu.
Sau khi trò chuyện vài câu bâng quơ, cuối cùng cô đồng nghiệp cũng lái chủ đề sang Hạ Trì Yến.
“Cô đừng nói chứ, mấy ngôi sao này hòa nhập cũng tốt thật đấy.” Cô ấy nói một vòng: “Hôm qua lúc Hạ Trì Yến giúp cô giải vây, tôi còn giật cả mình. Mãi sau này nghe một giáo viên khác kể lại tôi mới biết, hai người các cô lại là bạn học cũ cơ đấy.”
Cô ấy nói đùa: “Tôi cứ tưởng một ngôi sao tầm cỡ như Hạ Trì Yến thì đã sớm không còn liên lạc gì với bạn học cũ nữa rồi chứ.”
Giang Tuế Nghi mặt không đổi sắc, đáp: “Không có đâu, cậu ấy vốn là người nhiệt tình thôi.”
Mấy tầng lầu đi lên vèo một cái đã hết. Vừa dứt lời khi bước lên bậc thang cuối cùng, cô đã bắt gặp ngay “người nhiệt tình” đang ôm một chồng vở bài tập chuẩn bị bước vào văn phòng.
Cán sự lớp này làm cũng ra trò phết.
Chồng vở bài tập khá dày và nặng, một mình anh ôm trọn hết. Cơ bắp trên cẳng tay vì dùng sức mà căng lên, các đốt ngón tay cũng trắng bệch, nổi rõ.
Hạ Trì Yến gật đầu, khóe miệng hơi nhếch lên: “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Giang Tuế Nghi đáp lại có chút không tự nhiên: “Mau mang vào trong đi.”
Sau khi anh bước vào văn phòng trước, cô giáo trẻ liền kéo tay áo Giang Tuế Nghi, vẻ mặt đầy trêu chọc, dùng khẩu hình miệng nói: “Đẹp trai ghê.”
Giang Tuế Nghi nén cười.
Về đến chỗ làm việc, Giang Tuế Nghi thấy Hạ Trì Yến đã chu đáo chia chồng vở thành ba cọc nhỏ, để tiện cho cô kiểm tra và chấm bài.
Giang Tuế Nghi vừa đặt túi xuống vừa nói: “Vất vả cho cậu rồi.”
Hạ Trì Yến cúi mắt nhìn cô, khẽ nhướng mày một cách gần như không thể nhận ra: “Không sao đâu.”
“Dù sao thì, tôi vốn là người nhiệt tình mà.”
“…”
Thế là, phát “thẻ người tốt” đã bị chính chủ nghe thấy rồi.
Giang Tuế Nghi giả vờ bình tĩnh, đuổi anh về lớp đọc sách buổi sáng, rồi bắt đầu chấm bài.
Lật giở quyển vở đầu tiên, một tờ giấy trắng từ bên trong nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Giang Tuế Nghi cúi xuống nhặt lên, hai chữ to đùng “Bản kiểm điểm” ở đầu trang lập tức thu hút sự chú ý của cô.
Cô gập quyển vở lại, liếc nhìn tên trên bìa. Quả nhiên không ngoài dự đoán.
Thế nhưng, bản kiểm điểm này lại vô cùng quy củ và bình thường, chứ không phải “bài tiểu luận” mà Hạ Trì Yến đã gửi cho cô hôm qua.
Làm cái trò gì vậy.
Vậy là, hôm qua hoàn toàn là trêu cô cho vui thôi đúng không.