Chương 21: Gặp Ngụy Húc

Tiệm hoa nằm ở góc đường đối diện trường cấp ba Phụ Trung, có tên là “Hoa Tưởng Dung”, được lấy cảm hứng từ bài thơ “Thanh Bình Điệu” của Lý Bạch.

Vừa đẩy cửa kính bước vào, mấy cậu nam sinh đã ríu ra ríu rít: “Tụi bây có ai rành về hoa không? Nhìn bông nào cũng như nhau cả thôi.”

“Tao chỉ biết chắc chắn không được tặng hoa cúc.”

“Mày nói thừa.”

Hạ Trì Yến đi ngay phía sau. Rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này anh đã đeo một chiếc khẩu trang màu xanh lam trông rất bình thường.

Nghe tiếng chuông gió ở cửa vang lên, chủ tiệm liền niềm nở ra đón. Khi thấy các cậu chàng mặc đồng phục của trường Phụ Trung, chị ấy mỉm cười dịu dàng hỏi: “Các em đến đặt hoa cho thầy cô à?”

Tiệm hoa tuy không lớn nhưng chủng loại lại rất đa dạng. Hà Từ Hành vừa ngó nghiêng xung quanh, vừa đáp bừa: “Dạ vâng, chị có gì...”

Gợi ý không.

Lời còn chưa kịp nói hết, cậu ta đã cứng đờ cả người, vội vã vỗ vỗ vào cánh tay Hạ Trì Yến bên cạnh, mếu máo nói nhỏ: “... Toang rồi.”

Bảo là chắc chắn sẽ không bị bắt gặp cơ mà.

Giang Tuế Nghi đang ngắm nghía bó hoa màu hồng phấn trước mặt, nghe thấy tiếng động ở cửa thì bất giác ngẩng đầu lên, không ngờ lại trông thấy mấy gương mặt chẳng nên có ở đây chút nào.

“...”

Giữa không gian im lặng, chủ tiệm liếc thấy anh chàng đang vác máy quay phim liền tiến đến trao đổi và ngăn lại: “Xin lỗi, hiện tại tiệm chúng tôi không nhận quay phim quảng cáo đâu ạ.” Thế là anh quay phim dù có trăm cái miệng cũng không tài nào giải thích được, đành chịu bị chặn lại ở ngoài cửa.

Thấy mấy cậu học trò đứng ngây ra tại chỗ, Giang Tuế Nghi vừa định lên tiếng thì Ngụy Húc đã bước tới hỏi lớn: “Cậu nhìn gì thế, chọn xong chưa?”

Nhìn theo ánh mắt của cô, Ngụy Húc à một tiếng tỏ vẻ đã hiểu, rồi chỉ tay: “Học sinh của cậu à?”

Hà Từ Hành gãi đầu, lách người qua rồi ngoan ngoãn thưa: “Cô Giang, cô cũng ở đây ạ.”

Hai cậu nam sinh còn lại cũng cười hì hì pha trò: “Trùng hợp thật đấy ạ.”

“Ừ, trùng hợp thật.” Giang Tuế Nghi khẽ cau mày: “nhưng các em đâu có xin phép cô, làm thế nào mà ra ngoài được thế?”

Nói rồi, cô quay sang người vẫn im lặng từ nãy đến giờ.

Hạ Trì Yến chậm rãi bước tới, cô liền hỏi: “Không lẽ lại là giấy xin phép của thầy Bành nữa đấy chứ?”

Mấy cậu nam sinh ấp a úng định cho qua chuyện, nào ngờ Hạ Trì Yến lại thẳng thừng đáp: “Không phải ạ, chúng tôi trèo tường ra ngoài.”

Cả đám kia kinh ngạc ngoảnh đầu lại, ánh mắt tràn đầy dấu chấm hỏi.

Cũng đâu cần phải thừa nhận nhanh gọn lẹ như vậy chứ.

Giang Tuế Nghi cũng phải nghẹn lời: “Được rồi, thành khẩn thì sẽ được khoan hồng. Mỗi đứa ngày mai nộp cho cô một bản kiểm điểm một nghìn chữ.”

Cả bọn: “Á...”

Hạ Trì Yến nhìn thẳng vào Giang Tuế Nghi, đáp một tiếng, một lúc sau mới bố thí cho Ngụy Húc đứng bên cạnh một ánh nhìn.

Trong đôi mắt ấy có ba phần nghi hoặc, ba phần ảm đạm, và bốn phần bình thản.

Ngụy Húc vốn chẳng để tâm, nhưng khi ngẩng lên lần nữa, anh ta phát hiện ánh mắt của đối phương rất kỳ lạ, cảm giác tồn tại lại quá mạnh mẽ, bèn hỏi: “Sao thế, cậu quen tôi à?”

Mấy cậu chàng vừa bị phạt viết bản kiểm điểm lúc này lại chẳng hề nao núng, ngược lại còn cười cợt hỏi luôn: “Cô Giang ơi, đây là bạn trai cô ạ? Trông đẹp trai quá.”

Giang Tuế Nghi vốn cảm thấy không cần thiết phải giải thích chuyện tầm phào với học sinh, nhưng vừa nghĩ đến thái độ nghiêm túc trước đó của Hạ Trì Yến, lời đến bên môi lại biến thành một sự phủ nhận đanh thép: “Không phải.”

Hôm nay, ngoài giờ lên lớp, cô toàn phải họp chủ nhiệm rồi họp tổ chuyên môn, vốn định tan làm là về nhà nằm ngay. Ai ngờ trước lúc tan học lại nhận được điện thoại của Ngụy Húc, nói rằng anh ta sắp đến trường Phụ Trung rồi, rủ cô cùng đi đặt hoa cho bố mẹ.

Nghĩ đến hai vị giáo viên già đã về hưu ở nhà, cô đương nhiên đồng ý, nào có biết lại bắt quả tang được đám học trò trốn tiết tự học buổi tối này.

Đám con trai tuổi mới lớn này rất khoái trêu chọc, dù nhận được câu trả lời phủ định nhưng ngọn lửa tò mò trong lòng vẫn không hề bị dập tắt, cứ đứng đó cười một cách gian xảo.

Hà Từ Hành buổi sáng mới hóng được chuyện, tất nhiên biết cô giáo tiên nữ của mình còn độc thân, bèn kéo hai cậu bạn kia lại nhưng không ngăn được.

Hạ Trì Yến nhìn chằm chằm Ngụy Húc một lúc, rồi kéo khẩu trang xuống khỏi một bên tai, lịch sự gật đầu: “Lâu rồi không gặp.”

“Vãi! Hạ...” Ngụy Húc kinh ngạc lùi về sau hai bước. Anh ta nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng mới xác nhận được: “Cậu... cậu làm cái quái gì ở đây vậy?”

Bình thường anh ta không mấy quan tâm đến tin tức giới giải trí, thế nên hoàn toàn không biết chuyện Hạ Trì Yến về trường cấp ba cũ quay chương trình. Hơn nữa, sau khi tốt nghiệp, hai người cũng không còn liên lạc với nhau. Vì vậy, khi đột nhiên thấy anh mặc đồng phục đứng ngay trước mắt, anh ta không khỏi giật mình.

"Lấn sân sang đóng phim rồi à? Phim thanh xuân vườn trường hả?"

Mấy cậu nam sinh thấy phản ứng của anh ta thì được một trận cười vỡ bụng, rồi chỉ vào Hạ Trì Yến nói: "Anh ấy, bây giờ là bạn học của bọn em."

Ngụy Húc kinh ngạc nhìn sang Giang Tuế Nghi: "Chẳng lẽ cậu ấy không phải là bạn học của tôi à?"

Giang Tuế Nghi chỉ biết im lặng nhìn lại anh ta.

Ngụy Húc chưa bao giờ nhắc đến Hạ Trì Yến với cô cả.

"Không thể nào, cậu định thi lại đại học à?" Ngụy Húc xoa cằm: "Không đời nào."

Mấy cậu nam sinh bèn kéo anh ta lại giải thích về chương trình thực tế. Trong lúc đó, Hạ Trì Yến chậm rãi đeo lại khẩu trang, rồi lặng lẽ bước đến bên cạnh Giang Tuế Nghi, khẽ khàng hỏi: "Cậu đi cùng cậu ta để đặt hoa cho ba mẹ à?"

"Ừm." Giang Tuế Nghi vốn còn đang không biết giải thích thế nào, đột nhiên nghe anh hỏi vậy thì ngẩn cả người: "Sao cậu biết?"

Hạ Trì Yến: "...Trước đây cậu ta có nhắc qua."

Ồ, ra là vậy.

"Mối quan hệ của hai người có vẻ tốt nhỉ." Anh vờ như vô tình nói.

Giang Tuế Nghi sờ mũi, nhìn sang các loại hoa khác trong tiệm: "Cũng bình thường thôi, ba mẹ bọn mình là đồng nghiệp nên qua lại với nhau cũng là chuyện thường tình mà."

Nghĩ đến lời đồn mà anh nhắc tới sáng nay, cô lại bồi thêm một câu: "Chỉ là qua lại bình thường thôi, những lời đồn cậu từng nghe đều không phải sự thật đâu. Cậu cũng biết mà, học sinh tụi nó chỉ thích đồn thổi linh tinh thôi."

Hạ Trì Yến thu lại vẻ mặt, cụp mắt xuống rồi thở ra một hơi nặng nề, khẽ nói: "Là do tôi đã nghĩ sai rồi."