Chương 16: Tôi biết chứ

Bởi vì Hạ Trì Yến đã giơ tay. Anh dựa vào lưng ghế, khi nhận được ánh mắt của đối thủ cạnh tranh cũng không hề hoảng sợ, ngược lại còn nhướng mày nhìn lại.

Mấy bạn học kia chùn bước rồi: Không tranh lại, không tranh lại.

Giang Tuế Nghi bất đắc dĩ nói: "Lần này tình hình hơi đặc biệt, chúng ta sẽ chọn hai bạn, mọi người tích cực lên nào."

Hạ Trì Yến chỉ ở trường Phụ Trung một tháng, chẳng lẽ sau khi anh đi rồi, cô không cần đại biểu môn nữa sao?

Mấy cánh tay nhỏ bé lại run run giơ lên.

Giang Tuế Nghi cười: "Vậy mấy bạn này lên nói vài câu, sau đó mọi người tự bỏ phiếu."

Trường Phụ Trung là trường danh tiếng, tự nhiên là ngọa hổ tàng long. Chỉ là bài phát biểu tranh cử, mấy bạn học còn trích dẫn kinh điển, chỉ hận không thể dùng hết bản lĩnh để thể hiện bản thân.

Ngô Viện Viện cổ vũ cho bạn cùng bàn: "Bạn học Hạ, cố lên, em chắc chắn bỏ phiếu cho anh."

Hà Từ Hành cũng quay đầu lại, nói nhỏ: "Anh, em cũng nhất định bỏ phiếu cho anh!"

Tuy nhiên, Hạ Trì Yến lại không đi theo con đường giống những người khác.

Anh bước lên bục giảng, chậm rãi mở lời: "Mọi người đều biết, môn Ngữ văn trong kỳ thi đại học, điểm của tôi vừa đủ điểm đậu."

Giang Tuế Nghi và đám học sinh: "..."

Bên dưới đã có người bắt đầu cười.

Hạ Trì Yến nhìn về phía Giang Tuế Nghi, bất đắc dĩ cong khóe môi: "Tôi vẫn luôn cảm thấy, bản thân mình chính là thiếu một cơ hội rèn luyện như thế này, nên trình độ Ngữ văn mới không được nâng cao."

Anh khẽ gật đầu một cái, như thể đang khẳng định lời mình vừa nói.

"Vì vậy, hy vọng mọi người cho tôi một cơ hội, để tôi chứng minh lại bản thân." Hạ Trì Yến ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Đương nhiên, nếu trong kỳ thi tháng mà tôi không thể đáp ứng được kỳ vọng của cô Giang và các bạn..."

Hà Từ Hành lớn tiếng nói chen vào: "Vậy thì lại làm cán sự môn thêm một tháng nữa!"

Giang Tuế Nghi cười ngăn lại: "Được rồi, mọi người bỏ phiếu đi."

Cuối cùng, Hạ Trì Yến trúng cử với số phiếu áp đảo, cùng một bạn nữ khác trở thành tân cán sự môn Ngữ Văn.

Giang Tuế Nghi mở PPT, viết lên bảng hai chữ "Khuyến Học", nối tiếp lời Hạ Trì Yến vừa nói: "Kiên trì không ngừng, vàng đá cũng có thể khắc. Nếu bạn học Hạ có thể kiên trì đến cùng, cô tin chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở mức vừa đủ điểm đậu."

Ánh mắt Hạ Trì Yến vô cùng thẳng thắn.

Giáo viên đứng lớp đều cần một chút niềm tin, hay nói đúng hơn là cần chút phản hồi từ học sinh.

Niềm tin của Giang Tuế Nghi trong tiết học này, đến từ——

Bất kể khi nào cô dừng lại ở một điểm nào đó, luôn có một đôi mắt chăm chú cho cô biết rằng, có người đang rất nghiêm túc lắng nghe.

Điều này khiến cô cũng hơi mất tập trung, bởi vì Hạ Trì Yến giống hệt một học sinh tiểu học ngoan ngoãn mới đi học, ngoan đến mức khó tin.

Đến nỗi Ngô Viện Viện ngồi cạnh cũng không dám lơ đãng.

Chuông tan học vừa reo, đám học sinh khoác vai bá cổ nhau xếp thành hàng, đi ra sân thể dục để tham gia hoạt động giữa giờ lớn.

Giang Tuế Nghi thu dọn đồ đạc mang về văn phòng, đi xuống cầu thang phía nam, ra khỏi khu giảng đường, vừa hay gặp một học sinh ôm báo từ phòng bảo vệ đi về.

Đó là một nam sinh cao gầy, đeo kính.

Một cảm giác quen thuộc chợt ùa đến.

Giang Tuế Nghi vỗ vỗ đầu, cảm thấy mình đúng là nghĩ nhiều rồi.

"Cô Giang."

Đột nhiên có người gọi từ sau lưng, cô quay đầu lại.

Là Hạ Trì Yến.

Hạ Trì Yến trong bộ đồng phục giống mọi người bước xuống bậc thang cuối cùng, lướt qua vai cậu học sinh phát báo kia. Lúc này Giang Tuế Nghi mới có cảm giác chân thực, anh đã hoàn toàn lột xác.

Anh quay phim đi theo không xa không gần phía sau hai người đang sóng vai bước đi.

"Sao cậu không đi cùng mọi người?"

Hạ Trì Yến khẽ nhướng mày, hơi nghiêng đầu nhìn cô: "Ừm, lát nữa phải dẫn tập thể dục theo đài, tôi hơi hồi hộp, cần bình tĩnh lại một chút."

Giang Tuế Nghi bật cười: "Cậu mà cũng biết hồi hộp à."

Người có thể mở concert ở sân vận động vạn người, được bao quanh bởi hoa tươi và tiếng vỗ tay, vậy mà lại hồi hộp vì chuyện này.

Người bị anh nhìn mới là người nên hồi hộp chứ nhỉ.

Hạ Trì Yến nói: "Đương nhiên là có rồi."

Anh khẽ thở dài một tiếng: "Cô Giang có lẽ không biết, dáng vẻ của tôi hồi còn ở trường Phụ Trung đâu."

Trong sân trường tiếng người huyên náo, tiếng cười nói ồn ào đan xen, tiếng nhạc diễu hành trong loa phát thanh vẫn đang tiếp tục.

Nhưng vào lúc này, mọi âm thanh xung quanh dường như lùi xa, tiếng thở dài ấy của anh đột nhiên mang đến một bầu không khí yên tĩnh lạ lùng, giống như bị bao phủ trong một chiếc l*иg chân không.

Giang Tuế Nghi nhất thời không nói gì, Hạ Trì Yến thu lại tầm mắt, nói với giọng bình tĩnh: "Tôi phải chạy ra sân thể dục đây, không thì sắp không kịp mất."

Thực ra cô không ngờ rằng, anh có thể dùng giọng điệu thẳng thắn như vậy để kể cho cô nghe về chuyện trước kia. Nhưng nghĩ lại, có lẽ anh cũng hoàn toàn không nhớ ra cô, cũng giống như cô vậy.

Giang Tuế Nghi hoàn hồn, nhẹ giọng nói: "Đương nhiên biết."

Hạ Trì Yến gật đầu, đang định đi trước một bước, đột nhiên lại nghe cô hỏi:

"Sau này cậu có tìm đọc cuốn không?"

Hạ Trì Yến sững người, im lặng một lát, rồi có chút khó tin nhìn lại cô.

Vậy câu "cô biết" này, ý là...

"Tôi biết dáng vẻ của cậu hồi còn ở trường Phụ Trung là thế nào."