Cậu có nghe nhầm không? Động phòng? Sao Thẩm Bội Nhu lại đột nhiên nói ra chuyện này?
Tuy An Ngư vẫn hay nói rằng mình đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần mai táng mẹ xong thì Thẩm Bội Nhu muốn làm gì cũng được, nhưng thật sự đến lúc này, cậu sợ, sợ đến mức tim muốn nhảy ra ngoài.
An Ngư phản ứng lại ngay, cậu không chịu nhưng dọc đường lại chẳng có chỗ nào cho cậu bám để chống lại. Cậu hận không thể biến thành một con lươn trơn tuột, chỉ cần quẫy một cái là có thể thoát khỏi tay Thẩm Bội Nhu.
Biết thế này, cậu đã ước với thiếu gia rằng suốt đời đừng bao giờ động phòng rồi.
Nhưng điều ước đã nói ra rồi, còn lại ăn đồ của người ta rồi nữa chứ.
Khó khăn lắm mới túm được cái giá để bám, An Ngư sống chết không buông. Tiếc là giá chẳng chắc chắn gì, nhẹ bẫng, kéo cái là đi, khoảng cách đến giường ngày càng gần, An Ngư mặt ỉu xìu, cầu xin: “Thiếu gia, có thể đừng động phòng được không? Ta đói lắm, ta sẽ xỉu mất.”
Thẩm Bội Nhu căn bản không tin, An Ngư ngày nào cũng ăn đủ ba bữa, vừa nãy còn ăn nhiều như thế, sao mà còn đói được.
Hắn gỡ tay An Ngư đang bám vào cái giá, vòng tay ôm lấy eo cậu, cúi đầu áp mặt vào mặt cậu. Áp một lúc lại hôn một cái, hôn lên má, sau tai và cả cổ.
An Ngư sợ nhột, rụt cổ tránh, lại bị Thẩm Bội Nhu nắm cằm xoay mặt sang, hôn thẳng lên môi.
Một lần thì sẽ có lần thứ hai, không thể tiếp tục như thế.
An Ngư quẫy loạn, muốn thoát ra nhưng cánh tay ôm chặt lấy cậu lại càng mạnh, siết đến mức không nhúc nhích được, lưỡi cũng bị trêu chọc khắp lượt.
Ban đầu Thẩm Bội Nhu ôm cậu từ phía sau, cả người gói gọn trong lòng hắn. Nhưng tư thế này hôn hơi khó, An Ngư mệt đến thở hổn hển nên Thẩm Bội Nhu đổi tư thế để hai người đối diện nhau.
Vừa xoay người lại, cổ An Ngư không còn phải vặn nên đỡ mệt hơn, nhưng môi thì sắp bị hôn rách đến nơi rồi.
Thẩm Bội Nhu cứ hôn mãi, hôn môi không đủ lại đưa lưỡi vào trong miệng, chạm vào răng, liếʍ lưỡi, vừa mυ"ŧ vừa cắn. Tội nghiệp An Ngư, muốn nói cũng không nói được, nước miếng cũng không giữ nổi, cái miệng tội tàn bị hắn ăn hết lần này đến lần khác.
Từ bé đến lớn, An Ngư chẳng có chút kinh nghiệm nào, đừng nói là với con gái, ngay cả tự mình chạm vào mình cũng chưa từng. Lần trước ngã trên giường chạm môi Thẩm Bội Nhu đã thấy hoang đường, lần này thì bị ép làm chuyện không dám nghĩ tới, cậu xấu hổ muốn chết.
Cậu giơ tay chắn giữa mình và hắn, lòng bàn tay đặt lên ngực hắn muốn đẩy ra.
Nhưng rõ ràng An Ngư không phải đối thủ, đừng nói là đẩy được, chỉ cần Thẩm Bội Nhu siết mạnh tay đang ôm eo, cả người cậu đã bị kéo sát lại, dính chặt không kẽ hở.
Ngọn nến vàng lay động, giống y như An Ngư đang đứng không vững, đôi chân mềm nhũn như con tôm chín đỏ au. Cậu cong người, treo trên người Thẩm Bội Nhu.
Không biết bao lâu, lưỡi An Ngư bị hôn đến tê rần, trong miệng chẳng còn chỗ nào chưa bị trêu chọc.
Trong lòng cậu xoay đủ kiểu, nghĩ hôm nay chắc chắn sẽ mất mạng ở đây, chỉ hy vọng sau khi Thẩm Bội Nhu phát hiện sự thật sẽ đừng giận quá mà lấy xẻng chôn cậu.
An Ngư nắm chặt quần áo, đầu óc xoay nhanh, tưởng là nghĩ ra cách hay nhưng thực ra là kế dở.
Cậu nghĩ chỉ cần mình ngoan ngoãn phối hợp, Thẩm Bội Nhu sẽ lại mềm lòng mà tha cho.
Tiếc là Thẩm Bội Nhu không hiểu ý thật sự, ngược lại còn tưởng cậu đã “có cảm giác”, “khai thông” rồi nên hôn càng dữ khiến cậu thở cũng khó.
Khi tách môi ra, mặt An Ngư đỏ đến mức không thể nhìn như chưa từng được thở suốt đời, hít lấy hít để, bộ dạng cực kỳ không ra gì. Cậu tưởng mình sắp nghẹt thở đến chết, ấm ức không chịu nổi, môi mếu máo: “Ta không muốn chết. Hu hu, ta không muốn làm quỷ chết đói…”
Thẩm Bội Nhu chưa từng thấy ai trong lúc này mà trong đầu vẫn chỉ nghĩ đến ăn, lại bị bộ dạng nũng nịu của cậu làm mềm lòng, nửa như dỗ: “Qua đêm nay, ngươi muốn ăn gì cũng có, muốn ăn bao nhiêu cũng được, sẽ không để đói đâu.”
An Ngư chẳng muốn tin Thẩm Bội Nhu là người tốt nữa, cậu mím môi, mí mắt run lên vì sợ nhưng vẫn kêu: “Thiếu gia lừa người!”
“Lừa ngươi ta được gì?” Thẩm Bội Nhu mặt lạnh như thể người đang ép động phòng không phải hắn: “Ta đối xử với ngươi không tốt sao? Ngươi muốn cái gì mà ta không cho bao giờ không?”
An Ngư không nghĩ ra lời phản bác, nghẹn họng đứng ngẩn ra thì bị Thẩm Bội Nhu đẩy ngã xuống giường. Cậu chớp mắt, mấy chiếc cúc áo đã được tháo, kéo nhẹ là lộ vai.
Cậu sức không địch lại, không giật lại được áo chỉ có thể lấy tay che. Che bên vai trái thì vai phải lộ, che bên phải thì bên trái lại hở.
Thấy quần áo sắp mất, An Ngư quýnh lên, nói liền: “Không phải như vậy, không phải như vậy…”
Thẩm Bội Nhu chợt dừng tay, hỏi: “Thế ngươi nói xem, không phải như vậy thì phải như thế nào?”
An Ngư lập tức ngớ người, cậu nói bừa thôi, biết đâu mà trả lời. Ánh mắt cậu lảng đi, không dám nhìn hắn, ấp úng chẳng ra câu.
“Giờ cho ngươi nói mà lại không nói à?” Thẩm Bội Nhu dễ dàng gỡ tay cậu đang che trước ngực, một tay giữ chặt hai cổ tay, kéo qua khỏi đầu, đè xuống: “Không nói thì thôi, ta đã cho cơ hội rồi đó.”
An Ngư có khổ mà không nói được, đành nhắm tịt mắt khi áo bị cởi. Cậu đã tính sẵn, nếu hắn đá mình xuống giường thì lập tức ôm quần áo chạy.
Nhưng cảnh tượng tưởng tượng đó không xảy ra, An Ngư bị lột trần nửa trên, ngực lạnh lẽo, nghe Thẩm Bội Nhu nói: “Nhỏ thật.”
Cậu là con trai, tất nhiên là nhỏ, An Ngư bực bội nghĩ.
Một lát sau lại nghe hắn chậm rãi: “Nhưng cũng không phải vấn đề lớn, ăn nhiều lần sẽ lớn thôi.”
Vừa mở mắt ra, cậu đã thấy Thẩm Bội Nhu cúi sát xuống ngực mình như sắp nuốt sống cậu.
Cảm giác đó lạ lùng quá, An Ngư cố nhịn nhưng chịu không nổi, liền quẫy đạp lung tung, vừa khóc vừa nức nở.
Thẩm Bội Nhu đứng dậy, lạnh mặt dọa: “Không được khóc!”
An Ngư lập tức im bặt, cắn chặt môi, mắt ngấn lệ, run rẩy.
Nhìn cậu bị dọa thành con ngốc run lẩy bẩy, Thẩm Bội Nhu có chút bất đắc dĩ, buông tay: “Rốt cuộc ta làm gì mà ngươi sợ ta đến mức này? Điều ước cũng cho ngươi nói rồi, bánh lạnh cũng sai người mang cả bàn đến, còn khóc, ta đâu có ăn thịt ngươi.”
“Thiếu gia… Hu… Chẳng lẽ không ăn thịt ta sao…” An Ngư vừa được thả, liền co người lại, ôm chăn trốn vào góc giường, tội nghiệp khóc lóc: “Miệng ta bị cắn đến chảy máu rồi, chỗ đó… Chỗ đó cũng… Đau lắm…”
“Nói dối.” Thẩm Bội Nhu làm vẻ hung dữ: “Sao ta không biết ngươi bị sưng chỗ nào?”
Hắn bước tới, định kéo chăn khỏi tay cậu, lòng ôm ý xấu mà miệng lại quang minh chính đại: “Để ta xem có sưng không, nếu thật thì ta bôi thuốc cho, còn nếu dám lừa ta… Thì chờ mà bị xử lý.”