Nếu nói trong đầu người bình thường mọc ba sợi dây thần kinh để suy nghĩ thì An Ngư chỉ có một sợi, đã ít lại còn mảnh.
Cậu là kiểu nghĩ sao làm vậy. Trước đây là bán mình cho mẹ đổi lấy quan tài, sau đó lại vì một bữa cơm mà không cần hưu thư.
Còn bây giờ là nhìn thấy nụ cười trên mặt Thẩm Bội Nhu thì liền nghĩ hắn đúng là một người ôn hòa tốt bụng, bị cậu làm ồn tỉnh giấc cũng không tức, ngược lại còn quan tâm hỏi vì sao cậu bị ngã.
An Ngư dễ dàng trao “giấy chứng nhận người tốt” cho người khác, chỉ cần vài câu nói của Thẩm Bội Nhu là hình tượng đã thay đổi hoàn toàn.
Thẩm Bội Nhu nhéo nhéo vành tai An Ngư: “Quên hỏi, ngươi tên gì?”
“Ta tên An Ngư.”
Gặp người tốt là An Ngư liền trở nên nói nhiều, còn giải thích ý nghĩa tên mình: “Hồi trước ta chỉ có một cái tên nhỏ, gọi là A Ngư, sau này theo họ của mẹ nên mới thành An Ngư.”
Nói rồi, giọng cậu bỗng nhỏ lại như đang nói bí mật: “Ta cũng rất thích ăn cá, thịt cá màu trắng, mềm mềm, có chút ngọt, ăn ngon lắm.”
Khi An Ngư nói chuyện, cằm sẽ khẽ động, từng cái chạm vào ngực Thẩm Bội Nhu.
Miệng cậu hơi hé, răng trắng, thỉnh thoảng đầu lưỡi ló ra.
Thẩm Bội Nhu ngẩn người mấy giây, hoàn hồn lại thì nghĩ An Ngư đúng là giỏi thật, cái kiểu thuần khiết hay mị hoặc đều có thể diễn được. Hình ảnh hai cánh tay trắng nõn lộ ra khi An Ngư ôm mông ban nãy bỗng hiện lên trong đầu hắn.
Mềm với trắng gì chứ, nói năng chẳng kiêng dè gì!
Thẩm Bội Nhu hơi bực, không nối tiếp câu chuyện nữa.
An Ngư không biết mình lại vô cớ chạm tới ranh giới bị đánh đòn, bị hắn ấn đầu xuống, một chốc không nhổm dậy được, chỉ có thể nằm sấp, tư thế khó chịu đến mức mỏi cả eo.
Bảo cậu trực tiếp nói “thiếu gia đừng đè đầu ta nữa” thì cậu không dám nên vòng vo một cách đơn giản: “Thiếu gia, ta muốn ngủ rồi.”
Muốn ngủ thì ngủ, nói với hắn làm gì.
Thẩm Bội Nhu dứt khoát nhắm mắt mặc kệ, ai ngờ An Ngư càng làm quá. Cậu dùng chân cọ tới cọ lui, tay còn không an phận, muốn luồn vào áo hắn.
Không chút giữ kẽ, chỗ nào cũng để lộ. Nếu đổi là người khác thì cậu đã sớm bị vạch trần rồi lấy gậy đuổi ra ngoài.
Thẩm Bội Nhu đẩy một cái, hất An Ngư xuống. Cậu lăn nửa vòng, nằm ngửa, áo quấn quanh người, không thấy chút đường cong nào.
Gần như cùng lúc nhận ra ánh mắt Thẩm Bội Nhu rơi xuống ngực mình, cậu liền cuống quýt, khoanh tay che lại, mặt đỏ bừng. Chưa đợi hắn mở miệng hỏi, cậu đã vội vàng biện hộ: “Ta… Ta còn nhỏ… Nên mới nhỏ…”
Chẳng câu nào thật lòng. Chỉ che ngực thì ích gì, để hở một đoạn cổ, cổ áo hơi lệch là lộ ra yết hầu.
Hôm qua đã thấy, hôm nay lại thấy.
Thẩm Bội Nhu nghĩ, nếu An Ngư không ngốc thì cũng khá thông minh, liền nảy ý xấu muốn trêu. Hắn đưa tay định cởϊ áσ cậu: “Nhỏ thì nhỏ, ta không chê.”
An Ngư phản ứng nhanh, lập tức giữ chặt, tim đập thình thịch. Đúng lúc đang rối trí chuẩn bị liều thì Thẩm Bội Nhu lại buông tay, còn khẽ cười một tiếng.
Chỉ là nụ cười đến nhanh đi cũng nhanh, nhưng hắn cũng rộng lượng mà cho cậu một bậc thang để bước xuống: “Hôm nay tâm trạng ta tốt, miễn cưỡng có thể thực hiện cho ngươi một điều ước.”
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cảm xúc An Ngư lên xuống liên tục. Nhưng cậu nghĩ một thiếu gia như Thẩm Bội Nhu, người gặp qua nhiều rồi, biết thân hình mình tầm thường thì càng chán, chỉ là trêu chọc, chứ không định làm gì thật.
Thế là cậu bỏ chuyện vừa rồi sang một bên, nghĩ tới thứ cấp bách hơn: “Điều ước gì cũng được sao?”
“Đừng quá đáng là được.”
Tốt nhất là đừng có được voi đòi tiên, đòi ngủ chung hay làm chuyện kia. Dù hắn có *đoạn tụ chi phích, cũng không phải ai hắn cũng nhận.
*Đoạn tụ chi phích: để chỉ mối quan hệ tình cảm, ái luyến giữa nam với nam - tức đồng tính nam.
An Ngư nuốt nước bọt, cẩn thận nói: “Vậy… Thiếu gia có thể bảo tiểu phòng bếp mang một đĩa bánh lạnh tới không, ta đói bụng rồi.”