Chương 5

An Ngư như thể bị sét đánh, suýt nữa thì sợ chết khϊếp, vừa kinh hoàng vừa xấu hổ, khuôn mặt trong nháy mắt đỏ bừng lên.

Cậu định mở miệng xin lỗi nhưng lại quên rằng môi mình vẫn đang dính vào môi Thẩm Bội Nhu. Lời nói phát ra chẳng rõ ràng, môi cậu khẽ động, lại chạm vào lưỡi của Thẩm Bội Nhu.

Trong đầu An Ngư toàn nghĩ mình vừa làm chuyện xấu, nào có biết rằng nếu lưỡi vẫn ngoan ngoãn nằm yên trong miệng thì dù môi áp môi, có động thế nào cũng sẽ chẳng chạm được.

Hiếm khi Thẩm Bội Nhu cùng người khác nằm chung một phòng, đắp chung một tấm chăn, bị hôn lại càng là lần đầu nên cũng thấy mới mẻ.

Có điều, chắc là đã đoán trước nên Thẩm Bội Nhu cũng không quá bất ngờ.

Ngày thường, những người bán thân như An Ngư, đa phần đều phải ủy thân cho các thương gia tầm tuổi cha hoặc ông của bọn họ, dung mạo bình thường, vóc dáng phì nộn.

Còn xét từ diện mạo, dáng người, gia thế của hắn, ở phương diện nào cũng đều xuất chúng.

Tâm tư của An Ngư, Thẩm Bội Nhu không phải không hiểu, chỉ là có chút coi thường.

Tính tình thì không ra gì, môi lại mềm đến thế, Thẩm Bội Nhu chợt nghĩ.

An Ngư chẳng xin lỗi được, cũng không dám tiếp tục gây ra động tĩnh, cậu rón rén chống người ngồi dậy, cẩn thận từng chút một muốn lùi về chỗ cũ.

Cậu vừa thấp thỏm lo sợ, vừa tự an ủi mình: Thật ra mọi chuyện vẫn chưa tệ đến mức không cứu vãn được, giờ Thẩm Bội Nhu đang ngủ, chuyện này cậu không nói thì sẽ chẳng ai biết.

Ai ngờ, cậu vừa mới ngẩng đầu lên chưa được nửa cánh tay thì Thẩm Bội Nhu đã mở mắt.

Lại là đôi mắt đen láy kia, đồng tử tựa như mực sâu không thấy đáy, vô cớ khiến An Ngư rùng mình sợ hãi.

Cậu hoảng đến mức tay bủn rủn, cánh tay chống người như mất hết sức lực, suýt nữa thì ngã trở lại. May mà ở giây cuối cùng, cậu nghiêng vai tránh được, không lặp lại “thảm kịch” ban nãy.

An Ngư bổ nhào vào l*иg ngực Thẩm Bội Nhu, chẳng dám nán lại chút nào, vội vàng loạng choạng muốn đứng dậy.

Khổ nỗi, vải tốt lại quá trơn, tay cậu sờ soạng khắp từ ngực đến bụng Thẩm Bội Nhu, gần như chạm hết cả phần trên cơ thể người ta mà vẫn chẳng tìm được chỗ nào chắc chắn, không trơn trượt để chống người.

“Đủ rồi.” Thẩm Bội Nhu cau chặt mày, lạnh lùng quát: “Ngươi còn định làm ầm lên đến bao giờ? Đang ngủ ngon lành thì bị ngươi đánh thức, có chuyện gì quan trọng đến mức khiến ngươi nửa đêm không chịu ngủ hả?”

Giọng điệu của Thẩm Bội Nhu vô cùng tệ, hung dữ đến mức An Ngư chẳng dám chậm trễ, sợ chỉ cần động tác chậm một chút là mông sẽ chịu khổ. Cậu vẫn đang nằm sấp trên ngực Thẩm Bội Nhu, vội vã khó khăn ngẩng đầu, bối rối và không biết để đâu cho hết mặt mũi, lắp bắp giải thích: “Ta… Ta… Ta là… Muốn dậy đi… Tiện… Không cẩn thận… Ngã…”

Hễ An Ngư nói dối là lắp bắp, ai có mắt đều nhận ra ngay.

Việc này, Thẩm Bội Nhu chẳng buồn để tâm nhưng cũng lười vạch trần, lại còn nổi hứng trêu chọc.

Hắn nâng tay, luồn những ngón tay vào tóc An Ngư, lòng bàn tay khẽ xoa sau đầu cậu, giọng lười nhác: “Là tóc dài quá, vướng vào à?”

Tóc An Ngư đúng là dài nhưng không đến mức như Thẩm Bội Nhu nói, chỉ tầm ngang lưng thôi. Lúc ngủ bị đè lên thì còn có thể, chứ nói vướng đến ngã thì quả là lời nói bừa.

Nhưng An Ngư lại hay quên chuyện xấu, chỉ cần Thẩm Bội Nhu nói với cậu bằng giọng dịu dàng thì lập tức quên hết những điều tệ hại hắn đã làm.

An Ngư lắc đầu, ngây ngô, mang theo chút ngây thơ không hợp tuổi: “Không phải vướng tóc, là vì tay ta không có sức nên mới ngã.”

Tay Thẩm Bội Nhu vẫn đặt trên đầu An Ngư, so với việc nói An Ngư đang lắc đầu thì chẳng bằng nói là đang cọ vào lòng bàn tay hắn, ngứa ngứa.

Hắn thầm nghĩ, tóc An Ngư sao lại mềm đến vậy như lông mèo vậy.