An Ngư không vội ăn ngay mà rón rén bò ra khe cửa như kẻ trộm, ghé mắt qua khoảng trống hẹp để nhìn ra ngoài, không thấy bóng ai cả.
Vậy là… Bỏ qua cho mình rồi sao?
Cậu vui mừng khấp khởi, dựng chiếc ghế bị đổ lên, sau đó ngồi phịch xuống. Hai tay mỗi bên cầm một miếng bánh lạnh, cắn miếng này một cái, rồi quay sang miếng kia cắn một cái, còn tập trung hơn cả khi nhìn pho tượng Phật ngọc nhỏ trong tay Thẩm Bội Nhu.
Ăn nhiều bánh lạnh khiến miệng khô, cậu uống liền mấy chén trà, sau đó xoa cái bụng no căng, rồi nằm lên giường.
An Ngư chưa từng cưới vợ nhưng đã thấy người ta cưới, cũng biết rằng cưới hỏi thì phải dán chữ hỉ, trải giường hỉ, chứ không phải căn phòng chỉ thắp mỗi cây nến đỏ, lạnh lẽo thế này.
Nhưng chuyện này cậu chẳng thể kén chọn. Thân phận cậu còn chẳng bằng một tiểu thϊếp, chỉ là bị đưa đến để hầu hạ sưởi ấm mà thôi, tính toán gì cho mệt.
Có lẽ do mệt cả ngày, vừa nằm xuống chưa bao lâu, An Ngư đã ngủ.
Giấc ngủ cậu nông, mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân. Cậu tưởng là mơ nhưng cơn đau nơi cổ tay lại quá thật khiến cậu giật mình tỉnh dậy.
Vừa mở mắt ra, cậu liền chạm phải một đôi mắt đen kịt, sâu thẳm làm cậu rùng mình, suýt thì lăn khỏi giường.
An Ngư thở hổn hển mấy hơi, chờ nhịp thở ổn định mới lồm cồm ngồi dậy, run rẩy rụt vào góc giường như gặp quái vật.
Tay chân cậu lạnh toát, mồ hôi lạnh chảy đầy lưng. Chẳng những giống quái vật, cậu chưa bao giờ gặp ai đáng sợ đến thế, nửa đêm không ngủ lại đứng trên đầu giường hù người.
Thẩm Bội Nhu ngồi xuống giường, lôi An Ngư đang co ro thành một cục ra, nửa ôm lấy eo cậu: “Bên ngoài có người nghe, thở mạnh lên chút.”
Vừa nói, tay kia đặt lên vạt áo An Ngư định cởi khuy.
An Ngư sững lại, lúc này nào còn nghĩ đến chuyện giận hay không giận, chỉ cần áo bị cởi, cậu sẽ xong đời.
Cậu nào hiểu được tâm tư Thẩm Bội Nhu đang diễn trò cho người khác xem, chỉ biết giữ chặt lấy áo. Nhưng sức cậu sao địch nổi hắn, cuống quá, cúi đầu cắn mạnh một cái.
Bên phải cậu mọc một chiếc răng nanh sắc, không giữ được chừng mực, cắn rách cả ngón tay Thẩm Bội Nhu.
Vốn đã bực vì mất ngủ, giờ lại thấy máu, hắn càng bực bội. Hắn bóp hai má An Ngư, ép cậu há miệng, ngón tay thọc vào ấn xuống lưỡi, khuấy cho cậu trào nước mắt mới chịu buông ra.
Hắn lau tay lên áo An Ngư: “Không hiểu à? Chưa từng tiếp khách sao?”
Tiếp khách gì? Cổ họng cậu đau rát, lời nói cũng nghe không rõ. An Ngư ngẩn ra, lâu sau mới nghĩ đến hồi còn theo mẹ ra chợ bán đậu phụ, cậu từng nhận tiền, cũng tiếp xúc với khách… Thế có tính không?
Cậu không biết đáp thế nào mới đúng, mà hễ nói dối là lại lắp bắp, giọng run run: “Tiếp… Tiếp… Tiếp rồi…”
Thẩm Bội Nhu chán ghét, cũng bực mình vì không hiểu sao bản thân lại kiên nhẫn quá mức nên chẳng thèm nể mặt: “Ngươi tự kêu, hay để ta giúp?”
Có thể kêu thay mình? An Ngư bỗng thấy Thẩm Bội Nhu không đến nỗi xấu như tưởng, dù có dọa mình một xíu. Cậu thật sự không hiểu, cũng không biết làm sao, liền coi hắn như ân nhân tốt bụng: “Thiếu gia giúp ta đi.”
Câu cảm ơn còn nghẹn trong cổ họng đau thì trước mắt cậu đã quay cuồng, lúc nhìn rõ thì Thẩm Bội Nhu đã biến thành tấm đệm thêu hoa dưới mặt.
Cậu bị ấn nằm sấp trên đùi hắn, muốn chạy thì bị một cái tát đánh mềm cả thắt lưng.
Tát này nối tiếp tát khác, cho dù mông có nhiều thịt cũng chịu không nổi kiểu đánh này. An Ngư đưa tay ra sau che, tay áo rộng trễ xuống khuỷu, lộ ra cánh tay trắng nõn, tròn trịa như măng non.
Tay hắn dừng lại, An Ngư tưởng đã hết đòn, ai ngờ vẫn còn. Cậu chỉ có hai tay, che bên này thì hở bên kia, đau quá liền khóc hu hu.
Cậu khóc đến đứt hơi, ngực như muốn vỡ tung, đáng thương cầu xin: “Đừng mà… Thiếu gia đừng giúp nữa…”
Vừa bị đánh vừa khóc, giọng cậu khóc khàn cả đi mới được tha.
Lực giữ cậu vừa biến mất, An Ngư không dám dừng lại một giây, chịu đau bò vào góc trong giường. Cậu không dám nằm ngửa, sợ chạm vào vết đau, chỉ dám nằm nghiêng, ép mình thành tấm ván đứng sát thành giường, chiếm chút xíu chỗ. Cậu sợ làm Thẩm Bội Nhu khó chịu rồi lại kiếm cớ đánh mình.
Nào ngờ Thẩm Bội Nhu lại lật chăn nằm xuống.
Nằm một lúc, An Ngư vẫn thấy sợ, không ngủ nổi, bèn lấy hết can đảm, vừa sụt sịt vừa hỏi: “Thiếu gia… Không về… Phòng nhỏ ngủ sao…”