Ngoại truyện 2

Thẩm Bội Nhu vốn đã có lòng đề phòng Lâm Chỉ Thu, nhưng cũng chẳng thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh An Ngư. Mà An Ngư lại ham chơi, chỉ cần Lâm Chỉ Thu ngọt vài câu đã dễ dàng bị dỗ đi cùng nàng bày trò.

Mấy ngày gần đây bận rộn, Thẩm Bội Nhu chỉ về muộn nửa canh giờ, khi vào đến viện thì An Ngư đã gục xuống bàn ngủ quên, bữa tối còn chưa động đũa.

Thẩm Bội Nhu nhìn đâu cũng thấy ngứa mắt, “cạch” một tiếng ném mạnh đôi đũa xuống bàn, dọa An Ngư giật mình run lên.

Tuy người An Ngư đã tỉnh nhưng đầu óc còn chưa theo kịp, nghe tiếng đũa rơi còn tưởng Thẩm Bội Nhu lỡ tay làm rơi, bèn lim dim mắt nhặt đũa lên, nhét lại vào tay hắn: “Thiếu gia sao lớn như vậy mà còn cầm không vững đũa. Thật là, lần sau ta không nhặt giúp nữa đâu đấy.”

Nói xong, cậu lại định gục xuống nghỉ thêm lát, vừa mới khép mắt, lại nghe tiếng đũa va xuống mặt bàn, đành gượng mở mắt ra, cúi xuống nhặt cho Thẩm Bội Nhu.

Nào ngờ Thẩm Bội Nhu chẳng hề cảm kích, thả tay buông luôn, để đũa rơi xuống đất: “Đũa rơi xuống bàn đã bẩn rồi, từ giờ đệ dùng đi.”

Bàn ngày nào chả được lau chùi, bẩn chỗ nào chứ. Với lại, cho dù rơi xuống đất, rửa sạch chẳng phải vẫn dùng được sao.

Quả nhiên, làm thiếu gia thì thật “quý giá”.

Trong bụng An Ngư đầy tính toán nhỏ nhưng vẫn lo Thẩm Bội Nhu chê bẩn rồi bỏ cơm sẽ đói. Cậu bèn vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo, đưa đôi đũa sạch của mình cho Thẩm Bội Nhu, rồi cúi xuống nhặt đôi vừa rơi dưới đất.

Cậu vừa chạm tay, đầu kia của đôi đũa đã bị Thẩm Bội Nhu giẫm lên. An Ngư ngẩng đầu khó hiểu: “Thiếu gia làm gì thế, còn nói là bàn bẩn cơ mà, đế giày mới bẩn ấy. Vốn rửa đi còn dùng được, giờ thì chỉ có vứt, phí quá.”

Thẩm Bội Nhu cúi mắt nhìn, nhịn không được đưa tay véo má An Ngư. So với lúc mới bước chân vào cửa, giờ cậu đã được hắn nuôi béo trắng, mềm mịn như đậu hũ.

Hắn kéo An Ngư lên, ôm ngồi vào đùi mình, cúi đầu hôn lên má và vành tai đỏ hồng. Cơn giận vì An Ngư trốn đi chơi trong ngày lập tức tiêu tan quá nửa.

“Ta không cẩn thận thôi.” Thẩm Bội Nhu tiện miệng tìm cớ, rồi gắp một miếng cá đưa đến miệng An Ngư, sau lại như vô tình hỏi: “Hoàn Bội nói chiều nay đệ lại trốn đi chơi, đi với ai, chơi những gì?”

Hoàn Bội suốt ngày mách lẻo, An Ngư cũng quen rồi. Cậu còn tưởng Thẩm Bội Nhu quan tâm thật, bèn ngốc nghếch kể hết: “Chiều nay A Chỉ tỷ tỷ dẫn ta đi đánh mã cầu, vui lắm!”

Thẩm Bội Nhu cau mày: “A Chỉ tỷ tỷ? Ai cho đệ gọi như thế?”

An Ngư kiên nhẫn trả lời, không giấu điều gì: “A Chỉ tỷ tỷ bảo thế, nói là có họ hàng dính dáng, gọi Lâm tiểu thư thì xa cách quá, nàng không thích nghe.”

“Ta là biểu ca muội ấy, luận vai vế thì đệ là biểu tẩu của muội ấy. Muội ấy tính là cái thứ tỷ tỷ gì với đệ? Về sau gọi thẳng tên là được.” Nói tới đây, Thẩm Bội Nhu vô cớ nổi giận: “Muội ấy bảo đệ gọi tỷ tỷ thì đệ gọi, còn ta bảo đệ gọi một tiếng tướng công thì đệ lại ngậm miệng chặt hơn cả con hàu. Cơm nuôi đệ hóa ra cho chó ăn cả rồi!”

Vừa nghe tới hai chữ “tướng công”, mặt An Ngư liền đỏ ửng. Nào phải cậu không chịu gọi, là tại Thẩm Bội Nhu cứ toàn ép cậu vào cái lúc ấy, gọi thì khổ, không gọi lại càng khổ, biết làm sao được.

An Ngư không muốn dây dưa chủ đề đó, giả vờ ngây ngô nói sang chuyện khác: “Thiếu gia không hỏi ta đánh mã cầu có vui không à? Với lại thiếu gia cứ về muộn, lúc nào cũng để ta bụng đói chờ.”

Mã cầu?

Thẩm Bội Nhu nheo mắt: “Đệ biết cưỡi ngựa từ khi nào vậy?”

An Ngư cười hề hề: “Ta có biết đâu, ta nhặt bóng thôi. Lúc về A Chỉ… Ừm, Lâm tiểu thư còn mua hai xiên hồ lô đường cho ta nữa.”

Cậu lon ton nhảy khỏi đùi Thẩm Bội Nhu, lôi ra gói giấy cất dưới khăn vải, hớn hở đặt lên trước mặt hắn: “Là hai loại khác nhau, ta chưa nỡ ăn, chờ thiếu gia về cùng ăn đó.”

Thẩm Bội Nhu mở gói ra, hai xiên hồ lô bóng đỏ lấp lánh nằm cạnh nhau, ngoài bọc một lớp giấy nếp chống dính. Hắn đưa một xiên đến miệng An Ngư, chờ cậu cắn một miếng rồi mới cắn theo, làm như để dỗ ngọt An Ngư.

Ăn xong theo ý An Ngư, Thẩm Bội Nhu cất phần còn lại, ôm lấy An Ngư vào lòng, hôn lên đôi môi ngọt ngào: “Muội ấy chẳng đưa đệ đi đâu nhiều, đệ đã cười như ngốc. Hai xiên hồ lô mà cũng lừa được đệ. Có muốn học cưỡi ngựa không? Đợi rảnh ta dạy đệ.”

“Không không.” An Ngư đỏ vành tai, ghé vào tai Thẩm Bội Nhu thì thầm: “Hôm nay họ tìm cho ta một con ngựa nhỏ rất ngoan nhưng ta không chơi. Ta đau mông, không ngồi ngựa được…”

Nghĩ đến chiều nay không theo cùng chơi được, cậu càng thấy tiếc, môi chu ra: “Lâm tiểu thư nói ngày mai nàng phải đi rồi, đánh mã cầu thật sự rất vui, ta chưa được chơi… Thiếu gia sau này không được… không được làm ta như thế nữa, có được không?”

Từ sau khi thành thân, An Ngư chẳng ít lần bóng gió nhắc chuyện này. Thẩm Bội Nhu từ lâu đã có cách đối phó, gắp cho cậu một miếng cá béo rồi nhàn nhạt đáp: “Nếu đệ nhịn được không chiếm lấy miệng ta thì ta sẽ không làm vậy nữa.”

An Ngư cụp mắt, rầu rĩ: “Cái đó thì sao mà nhịn được chứ…”

Cậu nghĩ nghĩ, rồi tức mình lặp lại to hơn: “Cái đó thì sao mà nhịn được chứ!”