Gần đây An Ngư có một chuyện khiến cậu phiền lòng. Trước đó cậu vô tình nghe bọn hạ nhân bàn tán, nói rằng không lâu nữa tiểu thư nhà họ Lâm sẽ đến thăm người thân ở Bắc Thành, tiện thể ở lại Thẩm phủ vài ngày.
Chuyện này vốn dĩ chẳng có gì to tát.
Nhưng rồi An Ngư lại nghe nói tiểu thư họ Lâm kia chính là biểu muội của Thẩm Bội Nhu, dung mạo xinh đẹp, ngay từ khi mới chào đời đã được chỉ hôn với Thẩm Bội Nhu. Chỉ tiếc vì mẹ của Thẩm Bội Nhu qua đời sớm ngoài ý muốn, chuyện hôn sự này liền rơi vào im lặng.
An Ngư vốn tò mò, trong lòng luôn muốn biết “người mà mọi người đều khen là đẹp” thì rốt cuộc đẹp đến mức nào. Cậu bèn đem chuyện này kể cho nha hoàn Hoàn Bội nghe, còn hỏi Hoàn Bội có từng gặp Lâm tiểu thư chưa, có phải nàng thật sự xinh như tiên nữ không.
Vừa dứt lời, An Ngư liền bị Hoàn Bội trừng cho một cái, ánh mắt hận rèn sắt không thành thép. Nàng ấy nói Lâm tiểu thư nay đã đến tuổi xuất giá, đến thăm thân chỉ là cái cớ, e rằng mục đích thật sự là để cùng Thẩm công tử định thân.
An Ngư sững sờ, kế đó vội vàng lắc đầu: “Không đâu, thiếu gia từng nói sẽ chỉ cưới mình ta thôi.”
Hoàn Bội thì lại làm ra vẻ nghiêm trọng, mặt mày trang nghiêm mà nói: “Nam nhân chẳng có mấy ai là không xấu xa. Miệng lưỡi trơn tru, chuyên lừa người ta. Người đừng có cái gì cũng tin.”
An Ngư chau mày, ngơ ngác hỏi lại: “Thế thì ta cũng là kẻ xấu xa sao?”
Cậu nghĩ, nếu theo tiêu chuẩn của Hoàn Bội thì cậu chẳng phải chính là kẻ xấu trong số những kẻ xấu rồi sao. Vì chút lợi ích mà miệng lưỡi trơn tru đi lừa Thẩm Bội Nhu.
Hoàn Bội chưa từng thấy ai ngốc đến mức này, chỉ biết cạn lời. Cuối cùng nàng ấy đáp: “Người không phải kẻ xấu, người là kẻ ngốc. Kẻ ngốc thì chẳng phân biệt nam nữ đâu.”
Hoàn Bội nói xong liền quên ngay, thế nhưng An Ngư lại cứ canh cánh trong lòng. Buổi tối, khi cùng Thẩm Bội Nhu dùng cơm, cậu lén lút rúc sát vào bên cạnh, bám lấy vai hắn, vừa áy náy vừa thấp thỏm mà hỏi: “Thiếu gia, ngài thấy ta có phải là kẻ xấu không?”
Nếu không phải do được dạy dỗ từ nhỏ, e là Thẩm Bội Nhu đã phun cơm mất. Hắn liền vòng tay ôm lấy eo An Ngư, bế cậu ngồi hẳn lên đùi mình, trong mắt thoáng hiện ra vẻ phức tạp mà An Ngư khó hiểu: “Lại nghe ai nói lung tung cái gì nữa vậy?”
Mấy chuyện lạ lùng như thế này đâu phải lần đầu. Trước thì An Ngư hỏi hắn có từng gϊếŧ người chưa, trước nữa thì hỏi có định trói cậu vào cây để đánh roi hay không, trước nữa nữa thì hỏi hắn có thường xuyên tìm người khác qua đêm không…
Toàn là những chuyện vớ vẩn gì đâu. Trời đất chứng giám, nói ra chẳng sợ thiên hạ chê cười, An Ngư chính là lần đầu tiên của hắn đấy.
An Ngư bị câu hỏi ngược lại của Thẩm Bội Nhu làm cho lúng túng, không tiện bán đứng Hoàn Bội, bèn nói dối: “Chẳng ai nói gì cả, chỉ là ta sợ thiếu gia nghĩ ta đối xử không tốt với ngài. Dẫu rằng là thiếu gia cưới ta nhưng ta cũng xem như là tướng công của thiếu gia nên ta phải đối xử tốt với ngài chứ.”
Biết rõ An Ngư đang nói dối, Thẩm Bội Nhu không vạch trần, ngược lại còn được đà lấn tới:
“Muốn đối xử tốt với ta cũng dễ thôi. Ban đêm để ta làm nhiều lần một chút, ít nhất ba lần nhé.”
An Ngư muốn trở thành “người đàn ông tốt” bằng được, quyết tâm ấy còn mạnh hơn hắn tưởng. Đêm hôm đó, không những ngoan ngoãn để hắn làm ba lần, mà còn hiếm hoi chủ động đồng ý, cưỡi lên hắn cả một đêm.
Kết quả là hôm sau, khi mặt trời đã lên cao quá ngọn tre, An Ngư vẫn mệt lả chẳng dậy nổi, đang ngủ mê man thì Lâm tiểu thư đã tới trước cổng Thẩm phủ, không biết ai xúi giục, lại chạy thẳng đến viện nơi An Ngư ở.
Lâm tiểu thư muốn vào cửa, một mình nha hoàn Hoàn Bội sao cản nổi. Nàng ấy bèn lén nhắn tiểu đồng Tiểu Bình, bảo mau chạy ra cửa hiệu gọi thiếu gia về.
An Ngư bị đánh thức bởi những ngón tay khẽ chọc vào má. Vừa mở mắt, cậu liền thấy một cô nương xinh đẹp đang chống cằm ngồi cạnh giường, đôi mắt tròn xoe đầy hiếu kỳ.
“Ngươi chính là An Ngư à?” Lâm Chỉ Thu mỉm cười híp mắt nhìn cậu: “Người ta nói, biểu ca ta vì cưới ngươi mà mới hủy hôn với ta. Vì ngươi mà đến giờ ta vẫn chưa gả đi được.”
An Ngư vừa mới tỉnh dậy, đầu óc còn mơ hồ. Nghe xong phải nghĩ mãi mới hiểu được ý tứ, nhưng dù hiểu rồi cũng chẳng tìm ra cách gì, đành đáp thật thà: “Ta cũng chẳng biết phải làm sao nữa.”
Lâm Chỉ Thu càng cười tươi hơn nữa: “Thế thì đơn giản thôi. Ngươi và biểu ca ta hòa ly, rồi ngươi cưới ta, vậy thì ta đâu còn lo không gả được nữa.”
“Lâm Chỉ Thu!”
Tiếng quát như sấm của Thẩm Bội Nhu vang dội trong phòng, dọa hai người bên giường giật mình.
“Ta thấy muội chưa bị dạy dỗ đủ, chuyện gì cũng dám nói ra!”
Từ nhỏ đến lớn, Lâm Chỉ Thu đâu ít lần nếm mùi thủ đoạn đen tối của biểu ca. Biết mình đùa quá trớn, gây họa thật rồi, nàng vội vàng bỏ chạy, để mặc An Ngư bị liên lụy mà oan uổng.
Nhìn Thẩm Bội Nhu mặt mày u ám, từng bước tiến lại gần, An Ngư hoảng sợ muốn khóc, vừa mím môi định nức nở đã bị hắn đè xuống, hung hăng cắn một cái lên má.
Thẩm Bội Nhu ghé sát tai cậu, giọng khàn khàn: “Đệ thấy muội ấy đẹp sao?”
Chẳng uổng công An Ngư mang cái tên này, trí nhớ đúng là ngắn như cá, đã sớm quên chuyện vừa rồi, càng chẳng nhận ra Thẩm Bội Nhu khác thường. Cậu thật thà gật đầu: “Đẹp, Lâm tiểu thư rất đẹp.”
Thẩm Bội Nhu lại hỏi: “Ta và muội ấy, ai đẹp hơn?”
An Ngư khó xử. Nam và nữ vốn chẳng giống nhau, cậu thật sự không biết so thế nào.
Sự chần chừ của An Ngư rơi trọn vào mắt Thẩm Bội Nhu. Mặt hắn lập tức sa sầm: “Đệ thấy muội ấy đẹp, vậy thì cưới muội ấy đi.”
An Ngư ngẩn ra rất lâu.
“... Vậy cũng được.” Cậu ỉu xìu nói: “Thiếu gia, vậy ngài cho ta hưu thư đi.”
“...”
“Đệ thật sự muốn cưới muội ấy sao? An Ngư, từ bao giờ mà đệ lại trở nên xấu xa thế này rồi hả!”