An Ngư lộ rõ vẻ bối rối, cậu cảm thấy dường như Thẩm Bội Nhu đang trêu chọc mình, lại cũng chẳng giống như trêu chọc.
Cậu không dám quá tự tin mà gật đầu ngay, chỉ ấp a ấp úng, nhỏ giọng nói: “Thiếu gia không cần phiền phức như vậy đâu, bây giờ ta đã rất, rất mãn nguyện rồi.”
An Ngư không hề nói dối. So với quãng đời gian khổ và khó nhọc trong quá khứ, cuộc sống hiện tại quả thực thoải mái đến mức có phần quá đỗi. Có ăn, có mặc, lại còn có người mình thương yêu ở bên cạnh.
Nếu như mẹ cậu còn sống, chắc hẳn sẽ vì cậu mà vui mừng. Nếu mẹ còn sống…
Nỗi nhớ thương với người đã khuất vốn là thứ tình cảm chẳng có lý lẽ gì. An Ngư luôn tự nhủ, đừng nghĩ đến thì sẽ không quá đau lòng. Nhưng một khi cuộc sống tốt đẹp hơn, cậu lại chẳng sao ngăn được bản thân nghĩ tới, chẳng ngăn được những giả dụ trong lòng.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Bội Nhu chứng kiến toàn bộ quá trình An Ngư từ tươi sáng trở nên ủ rũ. Hắn mặt mày sa sầm, nói giọng lạnh lẽo: “Đệ không muốn ở bên ta nữa sao? Đệ còn nghĩ tới việc cầm hưu thư rời đi à?”
Phải, hắn thừa nhận, lúc đầu quả thật bản thân đã có phần ác nghiệt. Nhưng đến nước này, khi mối quan hệ đã đi tới bước này, làm sao hắn có thể cho phép An Ngư đột ngột hối hận.
“Ta sẽ không để đệ đi. Đệ dập tắt ý nghĩ ấy đi.” Nói rồi, thấy An Ngư vẫn chẳng mảy may lay động, lần đầu tiên Thẩm Bội Nhu cảm thấy lo lắng, bèn chuyển sang đe dọa: “Nếu đệ dám thừa dịp ta không ở đây mà bỏ trốn, bất kể đệ chạy đi đâu, trốn tới đâu, ta nhất định cũng sẽ tìm ra đệ. Rồi ta sẽ bắt đệ về, đánh gãy chân đệ, nhốt đệ lại.”
An Ngư lập tức ngừng hẳn bi thương, kinh ngạc nhìn Thẩm Bội Nhu, đồng tử run lên, giọng nghẹn lại: “Thiếu gia, ngài đang nói gì thế, ta đâu có định bỏ trốn, chỉ là… Ta chỉ là nhớ mẹ thôi.”
“Ồ.” Thẩm Bội Nhu hắng giọng hai tiếng, vẻ mặt có chút gượng gạo, rồi cộc cằn nói: “Không sao, ăn đi, ăn tiếp đi. Ăn cơm thì ít nói thôi.”
Dù màn hiểu lầm cứ thế bị Thẩm Bội Nhu phủi đi nhẹ bẫng nhưng hắn cũng chẳng quên lời An Ngư vừa nói. Sau khi An Ngư ăn xong, dọn dẹp đơn giản một chút, hắn lập tức đưa cậu đến phần mộ của mẹ.
Thực ra, mồ mả thì nào có gì để xem. Người ta sau khi chết, chẳng phải ai cũng chỉ là một nấm đất nhỏ thôi sao.
Mẹ của Thẩm Bội Nhu mất từ sớm, sau khi an táng xong, hắn hiếm khi tới thăm. Hắn cảm thấy đi thăm chỉ thêm thương tâm, cũng chẳng mang lại lợi ích gì. Nhưng An Ngư muốn đến, vậy thì hắn đưa cậu đi.
Người vốn hay khóc như An Ngư, vậy mà trước mộ phần lại chẳng hề ủ dột, trái lại còn cười rạng rỡ. Cậu nói: “Mẹ, lần này con thật sự sẽ gả đi rồi. Con gả cho người con thích, con sắp có một gia đình rồi.”
An Ngư vừa cười, nước mắt lại lăn dài. Cậu quay đầu nhìn Thẩm Bội Nhu, hỏi: “Thiếu gia, ngài nói sẽ ở bên ta cả đời… Có thật không?”
Thẩm Bội Nhu nhìn thẳng vào mắt An Ngư, nghiêm túc trả lời: “Thật, ta không lừa đệ.”
…
Năm ngày sau, khi trời còn chưa sáng hẳn đã vang lên tiếng pháo nổ giòn giã, bôm bốp rộn rã. An Ngư được kiệu tám người khiêng đưa đi, chờ trong tân phòng mà Thẩm Bội Nhu chuẩn bị. Ngoài kia, tiếng trống tiếng chiêng tưng bừng, nghe náo nhiệt vô cùng.
Nói ra thì An Ngư cũng coi như đã “gả” một lần, huống chi cả hai lần này đều là gả cho Thẩm Bội Nhu.
Đối diện với chuyện như vậy, lẽ ra cậu không nên thấy xa lạ. Thế nhưng trái tim vẫn chẳng thể nào bình tĩnh, bàn tay ôm quả táo cứ siết chặt, suýt thì bóp nát.
Cậu bất an đến nỗi tim đập loạn nhịp. Rốt cuộc cũng đợi tới giờ lành, cũng đợi tới lúc kiệu được đưa đến cổng lớn nhà họ Thẩm.
Màn kiệu được vén lên, qua lớp khăn hỷ đỏ, ngoài chút ánh sáng lọt vào, An Ngư chẳng nhìn thấy gì khác.
Tim cậu căng thẳng đến run rẩy. Có người đỡ lấy cậu xuống kiệu, vậy mà vừa đặt chân đã lảo đảo, thân thể nghiêng sang một bên nhưng rất nhanh đã được vòng tay đón lấy.
Chẳng hiểu sao, An Ngư biết rõ, người đỡ cậu nhất định là Thẩm Bội Nhu.
Chỉ thoáng chốc, cậu đã được hắn bế vững vàng trong vòng tay.
Trong tiếng chúc mừng rộn rã, tiếng cười vui náo nhiệt khắp nơi, Thẩm Bội Nhu bước đi trên dải vải đỏ trải dài dưới chân, từng bước, từng bước một, ôm An Ngư tiến vào phòng tân hôn của bọn họ.