Chương 19

An Ngư bị ngạt mà tỉnh dậy.

Cả gương mặt câu vùi chặt vào ngực Thẩm Bội Nhu, suýt nữa thì ngạt thở chết mất. Cánh tay Thẩm Bội Nhu siết ngang eo cậu, đôi chân quấn lấy chân cậu, đem cậu buộc chặt lại như một cái bánh chưng.

Ngoài ngột ngạt ra thì chỉ còn lại khó chịu: miệng đau, đầu đau, chân đau, eo cũng đau, toàn thân trên dưới chỗ nào cũng đau, chẳng có chỗ nào dễ chịu.

Cậu biết Thẩm Bội Nhu xấu xa nhưng không ngờ lại xấu xa đến mức này! Chẳng qua cậu chỉ uống nhiều thêm vài ngụm rượu mận thôi mà, cần gì phải nhẫn tâm hành hạ cậu đến chết như vậy chứ.

An Ngư chật vật rúc ra được một chút, vất vả lắm mới nhìn thấy gương mặt Thẩm Bội Nhu. Cậu còn định nhân cơ hội đánh lén, ai ngờ lại thấy trên mặt Thẩm Bội Nhu hằn rõ một dấu răng to.

Ký ức như tảng đá khổng lồ ập xuống, chuyện tối hôm qua tua nhanh như từng thước phim lướt qua trong đầu. An Ngư ngẩn người, sợ hãi, cuối cùng tuyệt vọng, thậm chí còn muốn tìm bức tường mà đập đầu chết đi cho rồi.

Mấy chuyện khác chưa nói đến nhưng sao cậu có thể làm ra những chuyện đó được.

Cậu… Cậu lại còn nói… Cậu lại còn nói với Thẩm Bội Nhu rằng… Chẳng qua cũng chỉ có vậy mà thôi… Thứ cậu lén uống đâu phải rượu mận, rõ ràng là rượu độc muốn lấy mạng người ta mà!

Không, không thể nào, người tối hôm qua chắc chắn không phải là cậu. Nếu đúng là cậu thì cậu làm gì còn có cơ hội thấy mặt trời ban ngày nữa, đã sớm bị Thẩm Bội Nhu gϊếŧ chết rồi.

An Ngư hoang mang lắc đầu thật nhanh, muốn lắc cho ký ức trôi đi. Trước kia gặp chuyện không hay, chịu đả kích lớn, cậu thường hay làm vậy. Nhưng khi ấy bên cạnh cậu không có Thẩm Bội Nhu nên cũng chẳng sợ động tĩnh lớn sẽ làm Thẩm Bội Nhu thức giấc.

Xong đời rồi, cậu thấy Thẩm Bội Nhu mở mắt ra.

Thẩm Bội Nhu ôm lấy An Ngư, chậm rãi nói: “Sao lại thức sớm thế? Không phải nói mệt lắm sao, hóa ra hôm qua là lừa ta à.”

An Ngư vội vàng nhắm mắt lại: “Không có đâu, ta vẫn đang ngủ mà, thiếu gia.”

“Đã tỉnh thì dậy thôi.” Thẩm Bội Nhu nhìn bộ dạng ngốc nghếch ấy, không nhịn được bật cười, rồi nhẹ nhàng gõ lên trán An Ngư một cái, đứng dậy khoác áo ngoài đi ra.

Thế nhưng Thẩm Bội Nhu nhanh chóng quay lại, phía sau còn dẫn theo mấy hạ nhân.

Mũi An Ngư rất thính, tuy chưa nhìn thấy đồ trên bàn nhưng đã ngửi ra mùi. Đến khi Thẩm Bội Nhu lại gần, cậu liền túm lấy tay áo hắn, đôi mắt sáng long lanh: “Thiếu gia, có phải là có đậu hũ nước đường không?”

Thẩm Bội Nhu nắm lấy bàn tay An Ngư, bóp nhẹ vài cái: “Ừm, nên mau dậy rửa mặt, đừng nằm nữa.”

An Ngư cũng muốn lắm nhưng cơ thể chẳng nhấc lên nổi. Lại thêm có người khác ở đây, cậu ngại ngùng, nhỏ giọng nói: “Trên người đau quá, không động đậy được.”

Thẩm Bội Nhu lại cười: “Thế thì phải làm sao đây? Yếu ớt thế này, còn bảo muốn sinh em bé cho ta, hóa ra lại gạt ta nữa rồi.”

Nghe hắn nói thế, đúng như hắn đoán, An Ngư sốt ruột hẳn, nhưng lời bật ra lại hoàn toàn không nằm trong dự liệu.

“Nhưng mà… Hôm qua thiếu gia vừa gọi ta là cục cưng… Sao còn muốn có em bé nữa… Không, không đúng, không phải… Ý ta không phải vậy, ta… Ta…”

An Ngư không hiểu sao mình lại thốt ra những lời như thế, mặt đỏ bừng lên mà cũng không biết phải làm sao, cuối cùng buông bỏ kháng cự vô ích: “Ta không biết nên nói gì nữa…”

Thẩm Bội Nhu mỉm cười, hết sức hào phóng mà dạy cậu: “Ngươi nên nói là thiếu gia ôm ta đi rửa mặt có được không, thiếu gia đút ta ăn đậu hũ có được không. Còn có thể nói thiếu gia hãy mãi mãi thích ta có được không.”

Thẩm Bội Nhu dạy rất tỉ mỉ nhưng An Ngư lại chẳng nói nổi lấy một chữ. Cậu đỏ mặt trốn trong ngực Thẩm Bội Nhu, rồi cứ như lời hắn nói, được bế đi rửa mặt, được bế đi ăn cơm, được mãi mãi thương thích. Nếu cậu không cố bắt Thẩm Bội Nhu nếm đậu hũ ngọt, có lẽ tình cảm của hắn dành cho cậu sẽ lại nhiều thêm một chút.

Nói thật, đầu lưỡi Thẩm Bội Nhu như co giật, đậu hũ ngọt khó ăn muốn chết.

Thế nhưng đối diện câu hỏi của An Ngư, Thẩm Bội Nhu chỉ đáp: “Không thấy vị gì cả.”

“Á? Không thể nào! Thiếu gia ăn thêm miếng nữa đi.” An Ngư không chịu tin, nhất định bắt Thẩm Bội Nhu phải nói ngon, lại múc một thìa đút cho hắn: “Thế nào, thế nào! Có phải rất ngon không?”

Ăn thêm lần nữa, vẫn khó ăn muốn chết.

Khóe miệng Thẩm Bội Nhu giật giật: “Bình thường thôi, cũng chỉ thế thôi.”

An Ngư ủ rũ cúi đầu, múc mấy thìa lớn bỏ vào miệng mình: “Sao có thể chứ, rõ ràng rất ngon mà…”

“Ngẩng đầu lên.” Thẩm Bội Nhu đột ngột nói.

An Ngư nuốt đậu hũ xong, ngoan ngoãn ngẩng mặt, Thẩm Bội Nhu cúi xuống, hôn lên má cậu, rồi khi hôn lên môi thì đưa lưỡi vào, cẩn thận nếm trọn vẹn: “Nói sai rồi, rất ngọt, rất ngon.”

Nói xong, Thẩm Bội Nhu lại lập tức chuyển sang đề tài khác.

“An Ngư, để ta cưới đệ một lần nữa có được không? Ta muốn đệ đường đường chính chính gả cho ta, ta muốn cùng đệ sống cả đời.”