Chương 17

Trời đã se lạnh, cũng là lúc nên quét sạch một lũ hàng quán vỉa hè bán rượu kia rồi.

Thẩm Bội Nhu không để An Ngư tiếp tục nói năng lăng nhăng, bàn tay ấn ra sau đầu cậu, mạnh mẽ ép vào trong ngực, ngay cả khuôn mặt cũng không cho lộ ra: “Đó là rượu mận, không phải dòng sông ở Nữ Nhi Quốc, sinh con đẻ cái với ngươi chẳng liên quan gì. An Ngư, ngoan chút, ta sắp hết kiên nhẫn rồi. Nếu không muốn ăn đòn thì mau nhắm mắt lại ngủ đi.”

Ngủ là chuyện không thể nào ngủ nổi, An Ngư còn tỉnh táo lắm, một chút buồn ngủ cũng chẳng có.

Cậu điên cuồng lắc đầu, hất tay Thẩm Bội Nhu ra. Cậu chợt “vèo” một cái túm lấy cổ áo hắn, ngẩng cằm lên, ánh mắt khẩn thiết nhìn thẳng vào người kia: “Phải thế nào thiếu gia mới tin ta đây? Hay là bởi thiếu gia quá thích ta, cho nên mới không muốn có em bé.”

Người ta thường nói, gió xoay chiều đổi hướng. Trước nay Thẩm Bội Nhu toàn cấm An Ngư nói nhưng lúc này An Ngư cũng không để hắn có cơ hội mở miệng. Cậu hơi đắc ý mím môi cười: “Thiếu gia đừng nói nữa, ta hiểu rồi.”

Tình cảm yêu đương gì đó, An Ngư thực ra không hiểu rõ, cũng chẳng biết thế nào. Nhưng cậu chỉ cảm thấy thiếu gia rất khác biệt.

Cụ thể khác chỗ nào cậu cũng chẳng biết nói ra sao. Dù sao thì thiếu gia không phải người xấu, chưa từng trách cậu lừa dối, không vô duyên vô cớ đánh cậu, còn chịu nghe cậu nói những chỗ không tốt để rồi sửa đổi.

Điều quan trọng nhất chính là thiếu gia thích cậu.

Khi mẹ còn sống từng dặn, rằng thích là một thứ vô cùng, vô cùng quý giá, không thể xem nhẹ, càng không thể phụ bạc. Nếu cũng có cùng một suy nghĩ thì phải lập tức đáp lại đối phương.

An Ngư cười híp mắt, hôn Thẩm Bội Nhu hết lần này đến lần khác, từ má đến chóp mũi rồi đến môi: “Thiếu gia, bây giờ ta hôn ngài cũng là vì ta thích ngài đó. Còn nữa, cảm ơn thiếu gia đã dẫn ta đi bắt bướm, ta thật sự, thật sự rất vui.”

Thẩm Bội Nhu chống cự đến mức mệt mỏi rã rời, hắn khép mắt lại, giọng khàn khàn: “An Ngư, uống nhiều rượu thế, có chỗ nào khó chịu không? Có bị nghẹt mũi không?”

“Không có mà.” An Ngư chun chun mũi, thở dồn dập mấy cái để chứng minh mình không nói dối, rồi lại tò mò hỏi: “Sao vậy ạ?”

Đáp lại An Ngư là một nụ hôn mạnh mẽ đến cực đoan. Khi không khí bị cướp đoạt hoàn toàn, An Ngư mới dần hiểu vì sao Thẩm Bội Nhu lại hỏi như vậy.

An Ngư tựa như con côn trùng sa vào lưới nhện, mọi giãy giụa đều khiến tơ nhện quấn chặt hơn, bọc kín không kẽ hở như muốn nuốt trọn cậu.

Mũi trở thành con đường duy nhất để thở nhưng hiển nhiên là không đủ. An Ngư bị đè xuống giường, hô hấp khó khăn, đáng thương chờ mong Thẩm Bội Nhu bố thí cho vài ngụm khí.

Chân cậu bị nâng cao gập lại, đầu gối gần như chạm đến vai, cuối cùng vô lực đặt lên vai Thẩm Bội Nhu. Thân hình hắn cường tráng hơn An Ngư chẳng phải chỉ một chút, khi vòng chặt lại, gần như muốn đem cả người An Ngư giam trọn trong vòng ôm.

Hai đôi môi dính chặt, không thể giống lần trước cúi đầu nhìn xuống, chỉ có thể dựa vào cảm giác mà lần tìm.

An Ngư trời sinh đã mẫn cảm, căn bản không chịu nổi sự vuốt ve như vậy, run rẩy rên khẽ. Đôi chân cậu vô lực động đậy, ngây ngốc muốn nâng lên đạp vào mặt Thẩm Bội Nhu để đẩy hắn ra.

Bàn tay nóng hổi ấy khiến An Ngư run rẩy không ngừng, trong lòng vừa chờ mong vừa sợ hãi. Những cảm xúc quá phức tạp che lấp khiến cậu không nhận ra động tác của Thẩm Bội Nhu đã dừng lại thoáng chốc.

Bỗng nhiên Thẩm Bội Nhu khẽ gọi tên cậu: “An Ngư.”

An Ngư thở hổn hển vài nhịp, đôi mắt long lanh ngấn nước, nghi hoặc nhìn hắn, nghèn nghẹn “ưm” một tiếng.

“A Ngư.” Thẩm Bội Nhu lại gọi nhũ danh của cậu.

An Ngư mơ mơ hồ hồ, không hiểu hắn có ý gì nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp: “Ta ở đây mà.”

Lần đầu tiên trải qua giày vò lâu đến thế, chỉ để An Ngư thích ứng. Cuối cùng cậu vẫn khóc đến tội nghiệp như vậy. Nếu trực tiếp làm thì sợ rằng An Ngư…

Thẩm Bội Nhu hôn lên đuôi mắt cậu, tàn nhẫn chặt đứt hết mọi giãy giụa và đường lui, thấp giọng nói: “Ta không chờ nổi nữa, có thể sẽ hơi đau, chịu đựng một chút.”