Thẩm Bội Nhu bị An Ngư làm loạn đến mức suýt nữa lên cơn đau đầu, hắn xoa ấn huyệt giữa chân mày, cố gắng bình ổn một chút, trong đầu nghĩ cách làm sao gỡ cái cục keo dính người này ra khỏi mình.
An Ngư chu môi, chờ đợi mãi, chờ mãi mà chẳng có gì đến.
Đợi lâu quá, cậu len lén mở một con mắt, định nhìn trộm xem tình hình thế nào, ai ngờ lại chạm ngay ánh mắt Thẩm Bội Nhu.
Cậu lập tức che mặt thật nhanh: “Thiếu gia đừng nhìn ta, ta xấu hổ lắm.”
Cảm giác như có thứ nghẹn trong cổ, vừa khó chịu vừa mới lạ, Thẩm Bội Nhu lại một lần nữa thở dài, chẳng rõ trong lòng là bất đắc dĩ nhiều hơn hay bất lực nhiều hơn.
Nổi nóng đối với một kẻ đang nửa say nửa tỉnh như An Ngư cũng chẳng có tác dụng gì. Hắn cúi đầu, ngắn ngủi chạm môi An Ngư, rồi liền định ấn An Ngư nằm xuống, bắt cậu ngoan ngoãn ngủ cho rồi.
Nếu không phải trong lúc che mặt, ngón tay để hở một khe thì An Ngư còn chẳng biết Thẩm Bội Nhu vừa cúi xuống hôn mình.
Nụ hôn này chẳng có chút gì tốt đẹp, An Ngư hoàn toàn không hài lòng.
Cậu vòng tay ôm cổ Thẩm Bội Nhu, ép hắn cúi xuống, đầu lưỡi mới len lỏi vào được một chút, còn chưa kịp liếʍ trọn một vòng thì đã bị Thẩm Bội Nhu nắm lấy cổ áo sau, thẳng tay kéo ra.
Thẩm Bội Nhu nhẫn nhịn đến cực hạn, giọng lạnh cứng: “Về sau dám động đến rượu nữa thì ra đường mà ngủ cho ta.”
Một gậy giáng xuống đầu An Ngư, cậu uất ức muốn chết, lẩm bẩm đầy tủi thân: “Được rồi, ra đường thì ra đường.”
Cậu nằm xuống giường, cuộn mình như cái bánh, lăn qua lăn lại, lăn mỗi vòng lại hô một câu: “Ta lăn rồi đó, ta lăn rồi đó.”
Lăn đến tận mép giường, cậu lại lăn ngược về phía Thẩm Bội Nhu, miệng không ngừng nghỉ: “Ta lăn về rồi này, thiếu gia ôm ta đi.”
Khi lăn ra xa thì còn tạm ổn, nhưng lúc lăn lại thì bị lệch, đầu và vai chệch ra khỏi mép giường, chao đảo như sắp rơi xuống. An Ngư hoảng sợ, tay vung loạn xạ: “Á… Cứu mạng với, ta sắp rớt xuống rồi! Thiếu gia, thiếu gia! Cứu ta! Cứu ta với!”
Cái phòng này quả thực một khắc cũng chẳng thể ở nổi nữa. Thẩm Bội Nhu vốn định bỏ đi nhưng chuẩn bị mãi, lại chuẩn bị thành ôm An Ngư vào trong lòng.
Trải qua một phen lăn lộn, tóc tai An Ngư rối tung hết cả, xõa lả tả. Cậu dựa vào l*иg ngực Thẩm Bội Nhu, không ngừng dụi mắt: “Thiếu gia, vừa nãy tóc chọc vào mắt ta, khó chịu quá.”
Thẩm Bội Nhu giả điếc, mặc kệ An Ngư cứ dụi dụi trong hõm cổ mình, chỉ kiên nhẫn vỗ nhè nhẹ lên lưng cậu: “Ngủ đi, ngươi không buồn ngủ sao? Buồn ngủ thì ngoan ngoãn ngủ một giấc. Ngày mai ta cho người mang đậu hũ ngọt tới cho ngươi ăn, được không?”
Lời chẳng lọt vào tai, An Ngư lập tức sốt ruột: “Thiếu gia, sao ngài chẳng hiểu lời ta nói thế, ngài ngốc quá đi. Ta còn tưởng thiếu gia thông minh lắm, thì ra cũng ngốc như ta, ngốc y hệt!”
Nói xong, cậu thẳng thắn bày rõ ý định: “Thiếu gia, ta kêu tiếng mèo cho ngài nghe, ngài giúp ta buộc lại tóc, có được không?”
Không ai có thể từ chối một con mèo, An Ngư nghĩ vậy. Khi xưa câu ăn không đủ no, chỉ cần có con mèo đến cọ vào chân, kêu vài tiếng, cậu cũng tình nguyện chia cho nó chút thức ăn trong tay.
Động tác vỗ lưng của Thẩm Bội Nhu khựng lại, rồi đổi thành buộc tóc cho cậu. Hắn không phải vì muốn nghe tiếng mèo kêu của An Ngư mà buộc tóc, mà là bởi An Ngư ồn ào quá, hắn chỉ muốn yên tĩnh đôi chút thôi.
Trong lúc buộc tóc, An Ngư quả thật yên phận hơn nhiều. Nhưng tóc vừa buộc xong, câu lại bắt đầu ngay.
“Thiếu gia, ngài thật tốt, ta nói cho ngài một bí mật nhé, nhưng ngài tuyệt đối tuyệt đối không được kể cho ai biết đâu đó.”
An Ngư đưa tay, ngón trỏ đặt lên môi Thẩm Bội Nhu. Cậu tiến sát lại gần, cẩn thận vô cùng, lại nhấn mạnh thêm một lần: “Suỵt… Thiếu gia nhất định nhất định không được nói cho ai biết nhé.”
Cậu thần thần bí bí, gương mặt đỏ bừng, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Thật ra ta rất lợi hại đó, ta có thể sinh em bé. Thiếu gia có muốn… Có muốn… Cùng ta sinh một đứa nhỏ không…”