Miệng thì nói sẽ nhịn không khóc, nhưng e rằng chỉ cần Thẩm Bội Nhu giáng xuống một cái tát, còn chưa kịp chạm vào thịt, nước mắt cậu đã ào ào tuôn ra như cái vòi nước hỏng.
Đêm hôm khuya khoắt, hắn lại đâu phải rảnh rỗi đến mức ăn no chẳng có việc gì làm mà đi so đo với một tên say khướt. So đo nhiều rồi chẳng khéo lại phải nhận lấy cái công việc vớ vẩn là đi lau nước mắt cho người ta, hắn đâu có nhàn rỗi đến thế.
Thẩm Bội Nhu nghĩ vậy, định kéo váy An Ngư lên nhưng cảnh tượng kia trắng đến chói mắt.
Nếu nói đây không phải là dụ dỗ thì còn là gì nữa.
An Ngư hết lần này tới lần khác thách thức sự kiên nhẫn của hắn. Huống hồ bản thân hắn vốn dĩ chẳng phải hạng chính nhân quân tử gì. Rốt cuộc hắn phát điên cái gì? Chẳng lẽ còn muốn kìm lại bên bờ vực để làm người tốt hay sao?
Một bên Thẩm Bội Nhu đang giằng co cùng chút lương tâm hiếm hoi, bên kia An Ngư thì ngoan ngoãn nằm sấp, nắm chặt tay, cắn răng, chuẩn bị đầy đủ tư thế chịu đòn. Nhưng cái tát rơi xuống mông lại có chút lạ lùng, nó không đau mà chỉ ngứa ngứa như vừa xoa vừa nắn.
Thế này còn chẳng bằng đánh thật cho rồi! An Ngư khó chịu đến mức vặn vẹo người, song cạp váy lại ôm chặt lấy đôi chân.
Động tác bị gò bó, An Ngư dứt khoát vừa kéo vừa giãy, cuối cùng tuột phăng váy ra, xoay tay chộp lấy tay Thẩm Bội Nhu: “Thiếu gia, ngài đừng xót thương cho ta, ta đã biết sai rồi. Ngài cứ đánh đi, đánh mạnh vào, đừng quản sống chết của ta nữa.”
Thật đúng là tự mình đa tình. Thẩm Bội Nhu đang bực bội phiền não, căn bản chẳng hề có ý định quản đến cậu. Ấy vậy mà An Ngư lại cứ mặt dày mày dạn bám chặt lấy, coi bản thân như nhân vật quan trọng lắm.
Thẩm Bội Nhu hất tay cậu ra, sắc mặt không vui, gằn giọng hung dữ: “Không cho nói nữa.”
An Ngư giả vờ như không nghe thấy, vẫn một mực thề thốt: “Ta nhất định sẽ không khóc! Ta đảm bảo! Ta thề đó! Thiếu gia, ngài tha thứ cho ta đi, đừng giận ta nữa được không? Được không?”
Cơm còn quan trọng hơn tất cả, An Ngư không muốn bản thân rơi vào kết cục bi thảm là chết đói. Cậu chỉ muốn nói những lời dễ nghe, mong Thẩm Bội Nhu hồi tâm chuyển ý, tâm trạng tốt hơn.
Trong lúc chờ đợi, Thẩm Bội Nhu có hồi tâm chuyển ý hay không thì An Ngư không biết, chỉ thấy cây nến trước mắt bắt đầu xoay vòng vòng, càng xoay càng nhanh khiến cậu hoa mắt choáng váng, đầu gục xuống nặng nề.
Ngay lúc An Ngư đang ngẩn người, trong phòng vang lên một tiếng “chát” giòn giã, chỉ nghe thôi cũng đã thấy đau đến thấu tim.
Một cái tát nặng nề vừa giáng xuống, liền theo sau là tiếng khóc nức nở của An Ngư: “Ta đã nói là thiếu gia ghét ta mà. Hu hu hu… Còn lừa người, nói là không ghét… Rõ ràng là ghét… Đồ khốn… Đồ tồi… Đồ rùa rụt cổ!”
Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để biểu đạt hết nỗi bi thương, uất ức và phẫn nộ của cậu. An Ngư vừa lăn vừa bò ngồi bật dậy, ôm chặt lấy cánh tay Thẩm Bội Nhu, vừa khóc vừa gào loạn: “Thiếu gia đại khốn nạn! Đại tồi tệ! Đại rùa rụt cổ!”
Thẩm Bội Nhu lặng lẽ nghe trọn, liếc qua cánh tay mình đã đỏ rực bởi chính cái tát ấy, lạnh giọng hỏi: “Chửi đủ chưa?”
Ở dưới mái hiên, há có thể không cúi đầu. An Ngư lập tức nín bặt, ngay cả hô hấp cũng nhẹ đi. Cậu dè dặt liếc trộm Thẩm Bội Nhu một cái, giọng run run nhỏ như gió thoảng: “Đủ rồi… Đủ rồi…”
Thẩm Bội Nhu dài thở một tiếng, chỉ cảm thấy nhìn thêm một cái vào An Ngư cũng là sự sỉ nhục đối với trí tuệ và thẩm mỹ của bản thân. Giọng hắn mệt mỏi: “Ngươi có phải ngốc không, mông có đau hay không tự ngươi không cảm nhận được sao?”
Phải rồi. Đầu óc rối rắm của An Ngư chợt xoay chuyển, chậm nửa nhịp mới phát hiện ra điểm bất thường. Dường như chỉ có tiếng vang mà không hề có cảm giác đau.
An Ngư vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, trong lòng thoáng nghĩ: Thiếu gia không đánh mình… Chẳng lẽ… Chẳng lẽ lời nói đó là thật sao… Lẽ nào… Lẽ nào thiếu gia thực sự… Thực sự thích mình sao…
Mặt An Ngư bỗng chốc đỏ bừng, cậu nhắm nghiền mắt, ngẩng cằm lên, chu môi ra: “Nếu thích ta, thiếu gia hôn ta một cái được không?”