Chương 14

Tiếng An Ngư càng gọi càng lớn, còn cố tình gào thẳng vào tai Thẩm Bội Nhu khiến đầu hắn ong ong, chỉ hận tai mình lập tức điếc quách cho rồi. Hắn thật sự không hiểu kiếp trước mình đã tạo nghiệt gì, mà kiếp này phải chịu cảnh như vậy.

Hắn không trả lời, An Ngư liền cứ quấn riết không tha, cứ hỏi mãi: “Có thích con không, có thích con không?”

Thẩm Bội Nhu vốn chẳng hiểu được cái sự cố chấp muốn có câu trả lời của An Ngư, nhưng lại không chịu nổi cậu dai dẳng níu lấy hắn. Bất đắc dĩ, hắn nói: “Không thích. Đừng hỏi nữa, mau ngủ đi.”

“Thật sự không thích sao?” An Ngư áp mặt lên cổ Thẩm Bội Nhu, dính lấy không rời, vừa cọ cọ vừa lẩm bẩm khe khẽ: “Nhưng mẹ ta bảo ta rất được người khác thích mà...”

Trong thoáng chốc, Thẩm Bội Nhu liền nhận ra có gì đó không đúng: “... Mẹ ngươi? Ta đâu phải mẹ ngươi?”

Xong rồi, bị phát hiện rồi.

An Ngư khẽ run, chậm rãi tách má khỏi cổ Thẩm Bội Nhu, len lén dịch ra xa một chút. Cậu co vai, đưa tay che miệng, ánh mắt láo liên, chột dạ nhìn quanh. Một lúc lâu sau, cậu mới ấp úng, giải thích yếu ớt: “Không... không phải vậy.”

“Vậy là thế nào?” Thẩm Bội Nhu hỏi.

An Ngư lén ngẩng mắt quan sát hắn, phát hiện trên mặt Thẩm Bội Nhu không có vẻ tức giận hay giận dữ, mới bớt sợ, thì thào thật nhỏ: “Rượu mai tửu ta lén uống mất nửa bình, choáng lắm... Lúc đầu, ta cứ tưởng nhìn thấy mẹ. Nhưng... Nhưng mẹ sẽ không cho ta ăn đậu hũ mặn đâu, thế là ta tỉnh lại một chút...”

Cậu dừng lại thoáng chốc, rồi đột ngột đổi giọng: “Thiếu gia không thích ta, ta biết chứ... Là... Là ghét ta nên mới cứ thế mà ức hϊếp ta, ta đều biết cả.”

Oan từ trên trời rơi xuống, Thẩm Bội Nhu một chút cũng không muốn gánh: “Dừng! Ta chưa từng nói ta ghét ngươi.”

An Ngư ỉu xìu lí nhí: “Nhưng thiếu gia cũng chưa từng nói thích ta mà...” Cậu giơ ngón tay, một cái một cái mà đếm: “Đêm đầu tiên ta tới đây, mới ăn có mấy miếng bánh lạnh, thiếu gia đã ném cả cái đĩa xuống đất. Ta vừa cúi xuống nhặt, thiếu gia liền đá ngã ghế, không cho ta ăn.”

“Còn nữa, thiếu gia hay đánh ta, còn bắt ta động phòng. Động phòng thật sự rất đau... Thiếu gia lại còn chê ta nhỏ, ta khóc rồi, lần nào cũng làm ta khóc.” Miệng nhỏ của An Ngư lải nhải không ngừng: “Hưu thư rõ ràng bảo sẽ cho ta, vậy mà thiếu gia giấu đi, ta tìm mãi không thấy.”

Thẩm Bội Nhu nheo mắt: “Hưu thư?”

An Ngư chẳng chút ý tứ, gật đầu lia lịa như chim gõ kiến: “Ta không muốn động phòng, thiếu gia đưa hưu thư cho ta đi, để ta về nhà bán đậu phụ còn hơn.”

Thẩm Bội Nhu bật cười giận dữ: “Không phải chính ngươi nói sao, gả vào đây rồi thì là người của ta, đi đâu cũng không được? Giờ lại muốn chạy?”

“Nhưng ta ăn chẳng đủ no...” An Ngư tủi thân kêu: “Ngày nào ta cũng vất vả, rất dễ đói, cơm cho thì ít ỏi, ăn được một nửa thiếu gia đã kéo ta đi làm cái này cái kia.”

Nói rồi, cậu kéo phắt áo mình ra, chỉ vào những dấu hôn cắn trên da thịt trắng nõn, còn đặc biệt nhấn mạnh chỗ trước ngực vẫn chưa tan sưng: “Mặc y phục vào, cọ vào đau lắm.”

Trong thoáng chốc, Thẩm Bội Nhu bị nghẹn họng, lời nói tắc lại, ánh mắt không tự chủ mà dừng trên thân thể trắng trẻo non nớt của An Ngư. Phải mất một lúc lâu, hắn mới mở miệng: “Ngươi không nói, sao ta biết được là đói hay không đói? Còn lần đó đánh ngươi, rõ ràng là ngươi tự cầu ta giúp. Nếu ngươi đau, chỉ cần nói với ta, ta sẽ tìm cách cho ngươi. Trong lòng ngươi trách ta, ta làm sao nghe thấy, thì tự nhiên cũng chẳng làm được gì cho ngươi rồi.”

Nghe xong, An Ngư lập tức bị dỗ cho tin tưởng, trong lòng thấy mình quả thật có lỗi. Cậu do dự, rối rắm một hồi lâu, rồi lí nhí nói với Thẩm Bội Nhu: “Thiếu gia, xin lỗi...”

Thẩm Bội Nhu hừ lạnh: “Chỉ có một câu xin lỗi thôi sao?”

An Ngư ngước mắt nhìn hắn, cậu mím môi, rồi như hạ quyết tâm, chủ động bò lên đùi Thẩm Bội Nhu, kéo váy xuống thấp, đáng thương cầu xin: “Thiếu gia, ta biết sai rồi... Ngài đánh ta đi, ta sẽ nhịn không khóc đâu.”