Rượu làm gan kẻ ngốc thêm lớn.
An Ngư đợi mãi không thấy Thẩm Bội Nhu trả lời, trong lòng sốt ruột, cậu rúc tới gần, gần như có thể cảm nhận được hơi thở phả ra từ môi hắn.
Thế nhưng hành động ấy chẳng giải quyết được gì, Thẩm Bội Nhu vẫn im lặng, ngược lại cơ thể cậu lại bắt đầu trở nên kỳ lạ. Nghĩ ngợi một chút, cậu liền cử động thật nhanh, chống tay lên ngực Thẩm Bội Nhu, xoay người một cái, lăn sang bên cạnh.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, hiếm khi Thẩm Bội Nhu lại có chút ứng phó không kịp. Hắn sững người một thoáng, sau đó bật dậy, nghiêng đầu nhìn sang, thấy An Ngư đang vật lộn với tấm chăn.
An Ngư vung một nắm tay nện vào chăn tạo thành một cái hõm nhỏ, miệng còn lẩm bẩm. Thẩm Bội Nhu ghé sát mới nghe rõ cậu đang nói: “Biến thành bánh dày đi, mau biến, sao còn chưa biến?”
Tỉnh thì muốn ăn, ngủ cũng muốn ăn, đến khi say rồi thì trong đầu vẫn chỉ nghĩ đến ăn. Làm sao lại có người như thế cơ chứ.
Thẩm Bội Nhu gom chăn lại, đẩy An Ngư vào góc tường, định mắt không thấy thì tâm không phiền, để cậu tự mình đánh nhau với chăn. Biết đâu vận khí tốt, cậu có thể đập ra một đĩa bánh dày thật.
Hắn đã chiều chuộng cậu quá nhiều, nếu không phải An Ngư lén uống rượu khi hắn vắng mặt thì giờ này cả hai đã sớm ngủ say rồi.
Thẩm Bội Nhu vỗ vỗ gối chuẩn bị nằm xuống, An Ngư bên cạnh đang giã bánh dày bỗng dừng tay, đôi mắt mở tròn xoe, ngẩng đầu ngây ngốc nhìn hắn.
“... Mẹ?” An Ngư nghẹn ngào nhào tới: “Mẹ...”
Thẩm Bội Nhu không kịp đề phòng bị cậu đè nghiêng cả người. Hắn nhắm mắt, trấn định hít thở, rồi đưa tay đẩy An Ngư ra, mặt lạnh nhạt mà chỉnh lại: “Ngươi nhìn cho rõ, ta không phải mẹ ngươi.”
Nhưng An Ngư chẳng nghe, cứ dính lấy hắn, bị Thẩm Bội Nhu bóp má giữ chặt.
Cậu lắc đầu ngọ nguậy, dễ dàng thoát ra. Cậu trở mình, gối cằm lên đùi Thẩm Bội Nhu, hai chân đưa lên không, đong đưa như con chó nhỏ vẫy đuôi, hớn hở nói: “Mẹ, con nhớ mẹ lắm, con cũng muốn ăn đậu hũ ngọt.”
Đậu hũ ngọt? Thật sự lại có người thích thứ ấy sao? Thẩm Bội Nhu hoàn toàn không thể hiểu nổi.
An Ngư vẫn líu lo không ngừng: “Con muốn ăn lớp trên cùng nhất ấy, phải rắc thật nhiều đường đỏ với đậu mật, sơn tra thì chỉ cho một chút thôi…” Nói đến đây cậu bắt đầu nuốt nước miếng: “Miếng sơn tra chua lắm, con không ăn nhiều đâu.”
Thẩm Bội Nhu nghe vậy, chẳng đáp lời. Quả nhiên lại nghe cậu lẩm bẩm: “Không bỏ sơn tra thì con có thể ăn được rất nhiều, rất nhiều bát, thật đấy, thật đấy.”
Thẩm Bội Nhu chỉ hừ hừ gật gù lấy lệ: “Biết rồi, biết ngươi lợi hại, có thể ăn nhiều.”
Có người đáp lời, An Ngư liền thao thao bất tuyệt, bắt đầu than thở: “Mỗi ngày con đều đói bụng, con đáng thương lắm. Mẹ… Ở đây không cho con ăn cơm, ăn nhiều còn bị đánh nữa.”
Bộ dáng đáng thương kia, nếu không phải thức ăn hằng ngày đều là do hắn căn dặn mang tới, e rằng hắn cũng phải tin mất. Bao nhiêu đồ như vậy, chẳng lẽ ăn vào cái bụng chó rồi sao.
Thẩm Bội Nhu đưa tay xoa đầu cậu: “Được, không cho bỏ sơn tra, cho ngươi thêm tép khô với dưa muối.”
Tép khô với dưa muối là gia vị của đậu hũ mặn. Nghe thế, An Ngư lập tức “phì phì phì” mấy tiếng, lăn một cái ngồi bật dậy, vòng tay ôm lấy cổ Thẩm Bội Nhu, treo mình trên người hắn: “Nói sai rồi, nói sai rồi!”
Thẩm Bội Nhu gật gật đầu: “Được, nói sai rồi, vậy thì cho rong biển với dầu ớt.”
“Mẹ không thích con nữa rồi!” An Ngư chu môi đến mức có thể treo được cái lọ dầu, giận dữ kêu: “Mẹ không thích con nữa rồi!”
Cậu càng lúc càng lớn tiếng: “Có thích con không! Có thích con không!”