Những ngón tay đan chặt vào nhau như đôi cá quấn lấy bạn tình, ngươi quấn ta, ta quấn ngươi, vòng đi vòng lại, cuối cùng thành mười ngón siết chặt.
Khi An Ngư móc lấy ngón tay Thẩm Bội Nhu, để tiện hơn, cậu len khỏi vòng ôm của hắn.
Cả người trần trụi, vừa thoát ra liền cảm thấy lạnh, bàn tay vẫn nắm lấy tay Thẩm Bội Nhu, lại còn luyến tiếc hơi ấm trên người hắn, từng chút từng chút rúc vào.
Cậu áp sát vào Thẩm Bội Nhu để sưởi ấm, má dán lên vai hắn, càng dán càng thấy ấm áp, cơn buồn ngủ liền ập đến.
Mi mắt nặng trĩu, sắp sửa chìm vào giấc ngủ thì đột nhiên Thẩm Bội Nhu giật mạnh, rút tay ra. An Ngư nhắm mắt với theo, dễ dàng chạm được nhưng lại bị hắn rút khỏi, thế là cậu lại với.
Cứ giằng qua giật lại suốt một hồi, cuối cùng An Ngư mệt đến cực hạn, lần này bắt được tay hắn liền lập tức đưa tay còn lại vòng chặt lấy cánh tay Thẩm Bội Nhu.
Hai người nắm tay nằm sát bên nhau. An Ngư ngủ say, còn Thẩm Bội Nhu mở mắt nhìn, bàn tay lại không yên, từ đôi chân hắn trượt lên tận xương quai xanh.
An Ngư ngủ rất say, bị chạm cũng không tỉnh, thậm chí còn vô thức áp mặt vào lòng bàn tay Thẩm Bội Nhu tìm lấy sự dễ chịu. Mãi đến tận chiều, cậu mới bị Thẩm Bội Nhu gọi dậy.
Cậu mở mắt liếc một cái, lại liền nhắm vào.
Thẩm Bội Nhu vỗ nhẹ lên má cậu: “Đừng ngủ nữa, dậy ăn chút gì đi.”
Thấy cậu còn mơ mơ hồ hồ, hắn bèn nhéo mũi, rồi gõ nhẹ lên trán cậu: “Không được ngủ tiếp, mau dậy đi.”
An Ngư miễn cưỡng mặc quần áo, lúc vuốt phẳng nếp nhăn trên váy thì Thẩm Bội Nhu đã đứng sau lưng. Cậu vừa đứng thẳng dậy, tóc đã bị hắn túm lấy.
Bình thường An Ngư chỉ tiện tay dùng dây bản rộng buộc lại. Nhưng lần này Thẩm Bội Nhu muốn đích thân chải cho cậu, thế là cậu ngoan ngoãn ngồi yên. Đến khi soi gương mới phát hiện ra, kiểu tóc hắn chải lệch hẳn sang một bên.
Ăn xong bữa, An Ngư lại muốn nằm, mông vừa chạm giường đã nghe Thẩm Bội Nhu hỏi: “Muốn ra ngoài chơi không?”
Đã đến đây nhiều ngày, ngày nào cũng ở trong phòng, tuy không chán nhưng nếu được ra ngoài…
An Ngư lập tức gật đầu, phấn khởi đáp: “Muốn! Ta muốn đi ra ngoài!”
Trên phố vô cùng náo nhiệt, dọc hai bên bày đủ hàng quán rao bán, người đông như mắc cửi. An Ngư sợ lạc, cứ thế nắm chặt tay Thẩm Bội Nhu không chịu buông, theo sát sau lưng hắn.
Cái gì cậu cũng thấy mới lạ: kẹo thổi cũng muốn xem, l*иg đèn cũng muốn xem, quạt viết chữ cũng muốn xem. Thậm chí ngay cả sạp bói toán cũng phải dòm đôi ba lần, huống chi là những hàng quà vặt.
Chỉ cần An Ngư ngó lâu hơn một chút, Thẩm Bội Nhu đều mua cho. Mới đi chưa được nửa con phố, tay cậu đã đầy ắp đồ.
Mang chiến lợi phẩm trở về, vừa cất vào phòng xong, cậu lại bị Thẩm Bội Nhu kéo ra vườn hoa. Cậu chơi đùa hồi lâu mới chịu quay về. Nhân lúc Thẩm Bội Nhu ra ngoài có việc, cậu lén lấy rượu mơ mua hồi chiều ra.
Khi ở phố cậu đã lén nếm một ngụm, Thẩm Bội Nhu không cho uống nhiều. Nhưng An Ngư vốn thèm, sợ hắn bất ngờ trở lại, bèn ngửa đầu uống ừng ực nửa bình, rồi vội vàng giấu đi.
Rượu trái cây ngấm chậm, lúc đầu chỉ hơi lâng lâng. Cậu sợ bị phát hiện rồi lại bị đánh mông, thế nên lên giường nằm sớm.
Đến khi Thẩm Bội Nhu trở về nằm cạnh, An Ngư đã không còn chống đỡ nổi. Đôi mắt lờ đờ, cậu chậm chạp bò lên người hắn, tách chân ngồi trên ngực hắn.
Thẩm Bội Nhu lập tức nhận ra sự khác thường nhưng hắn không động đậy, chỉ lặng lẽ quan sát.
Ánh mắt thẳng tắp của hắn khiến An Ngư bối rối, cậu ngượng ngập muốn né tránh nhưng chân chẳng còn chút sức, đành đưa tay nhấc vạt váy chồng lên mặt Thẩm Bội Nhu, giọng thẹn thùng: “Thiếu gia đừng nhìn ta…”
Chiều nay hai người từng ra vườn bắt bướm, An Ngư ngã một cú, lúc trở về tắm rửa mới thay bộ váy đã rắc phấn hương, cả người phảng phất hương thơm ngọt dịu khiến Thẩm Bội Nhu vừa bị phủ đầy mùi hương đã thấy nồng nàn ngột ngạt.
Nóng quá.
Da thịt An Ngư bị men rượu nhuộm đỏ, đầu óc cũng chếnh choáng, cậu kẹp chặt đôi chân, bắt đầu líu ríu nói mê: “Thiếu gia, ngài nói xem… Ngài nói xem… Ta có thơm không…”