Trước khi gặp Thẩm Bội Nhu, An Ngư vẫn luôn cho rằng cha mình là kẻ tồi tệ nhất trên đời. Mẹ từng nói, cha cậu ham ăn lười làm, bản tính lại tàn bạo, suýt chút nữa đã lấy mạng cậu. Về sau, ông ta vứt bỏ vợ con, chẳng biết đã trốn biệt đi đâu.
Lúc cha bỏ đi, An Ngư còn là đứa bé đỏ hỏn, răng sữa còn chưa mọc, vì thế ký ức về cha gần như chẳng có mấy.
Ngược lại, bây giờ những ký ức liên quan đến Thẩm Bội Nhu lại nhiều đến nỗi đầu óc không chứa nổi. Mới chỉ mấy ngày ngắn ngủi, Thẩm Bội Nhu đã đánh cậu hai lần, hơn nữa đều đánh vào mông khiến cậu có khổ cũng chẳng biết kêu ai.
An Ngư nào ngờ cái tát ấy chỉ là khởi đầu của đêm nay, đến cả vị ngọt của mật hoa hoè cũng hóa thành hung thủ.
Cậu nhăn nhó, xoay người né tránh, thế nhưng xoay thế nào cũng chẳng thoát được.
Đầu gối cậu run rẩy không chống nổi, cả người ngã sang bên, lại bị Thẩm Bội Nhu giữ chặt.
Bản năng cầu sinh khiến cậu bộc phát chút sức lực, tay chân cùng lúc cào cấu bò về phía trước, trong khoảnh khắc ấy quả thực thoát ra được.
Tấm chăn từ sớm đã bị Thẩm Bội Nhu hất xuống đất, An Ngư không còn chỗ nào để trốn. Đáng thương thay, mới chạy được mấy giây đã lại bị lôi về.
Hai bàn tay Thẩm Bội Nhu như chiếc l*иg sắt giam chặt lấy eo cậu. An Ngư liều mạng chống cự, cố gắng đẩy bàn tay đặt nơi eo kia ra, vừa khóc vừa cầu xin: “Đau quá… Hu hu… Thiếu gia, ta đau, đau lắm… Thiếu gia…”
Càng khóc, Thẩm Bội Nhu lại càng không muốn buông tha.
Hắn chỉ dùng một tay đã giữ chặt được cả hai cổ tay An Ngư khiến cậu chẳng còn cách nào giãy giụa nữa.
Da đầu An Ngư tê dại, hơi thở đứt quãng, khóc cũng chẳng thành tiếng, chỉ còn những âm điệu run rẩy, đáng thương.
Thẩm Bội Nhu nhìn bộ dáng kia, biết rõ cậu không hề giả vờ, trong lòng thoáng có ý định buông tha, nhưng hành động lại trái ngược, càng lúc càng bức ép.
Mồ hôi nóng hổi túa khắp người An Ngư, xương cốt cậu mềm nhũn. Khi cổ tay được thả ra, cậu chẳng còn sức để đẩy, chỉ co người lại ôm bụng, mơ mơ hồ hồ khẽ rên.
Trong cơn mơ mộng, cậu cảm thấy vừa đau vừa ngứa, rồi lại tê dại như thể mình đang nằm trên chiếc lá trôi giữa biển khơi, mà biển thì lúc nóng lúc lạnh khiến cậu chẳng thoải mái chút nào.
Nửa đêm chẳng có lấy một khắc yên, Thẩm Bội Nhu hết lần này tới lần khác giày vò, cúi người ôm cậu thật chặt.
Lúc còn chút sức, An Ngư rên xin tha. Khi kiệt quệ, cậu nhắm mắt ngất đi, rồi lại bị lay tỉnh, cứ thế lặp đi lặp lại.
Đến khi mở mắt ra vào sáng hôm sau, trước mặt cậu chính là gương mặt mỉm cười của Thẩm Bội Nhu. Sau đêm hôm ấy, An Ngư thực sự đã sợ Thẩm Bội Nhu đến tận xương tuỷ, trong đầu chỉ có ý niệm muốn hắn đi khỏi, đáng thương nhìn sang, cất giọng nhỏ nhẹ: “Trời sáng rồi, thiếu gia không đi ra tiệm xem thử sao?”
Thẩm Bội Nhu lại kéo cậu ôm chặt vào lòng, cố ý sa sầm mặt: “Không muốn ta ở lại đây với ngươi sao?”
An Ngư rụt cổ lại, chợt nghe ngoài sân có tiếng gia nhân quét dọn. Toàn thân cậu rã rời, chắc chắn không thể gượng dậy nổi, ít nhất cũng phải nằm liệt nửa ngày. Nếu bọn họ mang nước, mang cơm vào mà thấy cậu trong bộ dạng này, sau lưng nhất định sẽ chê cười.
Mà nếu Thẩm Bội Nhu còn ở đây, người bị cười nhạo sẽ chẳng chỉ có mình cậu.
Nghĩ vậy, An Ngư liền đổi ý, bàn tay run rẩy luồn trong chăn, ngượng ngập móc lấy ngón tay Thẩm Bội Nhu giống như đang làm nũng, giọng khẽ mềm mại: “Muốn… Thiếu gia đừng đi.”