Chương 10

Mái tóc An Ngư đen nhánh, mềm mượt buông xõa trên người, càng tôn lên làn da trắng nõn, bóng bẩy như ngọc.

Y phục đã chẳng còn, thứ có thể che chắn dường như chỉ còn lại mái tóc dài ấy. Dù đang tuyệt vọng vì cảm thấy mình sắp bị hủy hoại, cậu vẫn chợt nghĩ đến, bèn đưa bàn tay còn tự do kia gom tóc lại, muốn che đi.

Trong đầu cậu vốn chẳng có khái niệm “ngượng ngùng nửa giấu nửa hở”, chỉ nghĩ rằng che lại, không bị nhìn thấy thì có thể khiến Thẩm Bội Nhu bỏ qua cho mình.

Tuy trong lòng Thẩm Bội Nhu muốn trói An Ngư thật chặt nhưng thực chất lại không quá hạn chế động tác của cậu.

Một là bởi hắn thích con mồi sống động hơn kẻ chết cứng, hai là muốn xem thử An Ngư còn có thể nghĩ ra chiêu trò gì.

Quả nhiên, An Ngư không khiến hắn thất vọng. Miệng thì nói không biết gì, chẳng hiểu chuyện, nhưng toàn thân lại tràn ngập sức quyến rũ vô tình.

Thẩm Bội Nhu dứt khoát lật ngược cậu lại.

Hắn thò tay vào ngăn tủ đầu giường, lục lọi một lúc rồi trở về, tiện tay ném hai cái lọ nhỏ xuống bên cạnh.

Tiếng động ấy rơi vào tai An Ngư chẳng khác gì lưỡi dao chém xuống. Cậu co gối, chống đầu gối xuống giường, toan bò dậy.

Đương nhiên, chuyện trốn chạy là không thể. Thẩm Bội Nhu không vội ngăn cản, đợi đến khi An Ngư quỳ được cả hai chân lên giường, mới bất ngờ ấn bàn tay xuống thắt lưng cậu.

Eo thon lõm xuống hai bên tựa như hai vầng trăng tròn nhỏ trên làn da trắng nõn. Bàn tay Thẩm Bội Nhu từ xương cụt lần dọc theo sống lưng, men theo khe lõm giữa, đến tận gáy cậu, sau đó lại nhéo lấy vành tai mềm mại.

An Ngư chưa từng trải qua chuyện này, quá mức nhạy cảm, chỉ vài cái chạm đã khiến toàn thân cậu mất hết sức lực, khẽ rêи ɾỉ: “Thiếu gia… Đừng… Kỳ lạ quá…”

Cậu cứ thế vô phòng bị mà nằm rạp xuống, đừng nói quay đầu nhìn Thẩm Bội Nhu, đến đôi mắt cũng hoa lên, miệng thở ra hơi nóng, mơ hồ nghe được tiếng nắp lọ bị vặn mở.

Một luồng lạnh lẽo bất ngờ tràn xuống eo khiến cậu rùng mình.

Thứ đó vừa lạnh vừa dính, chậm rãi lan rộng khắp da thịt.

Trong lòng cậu chỉ muốn lau đi nhưng tay chẳng thể nào nhấc nổi, lại sợ đây là trò bắt nạt mới của Thẩm Bội Nhu, lắp bắp hỏi: “Thiếu gia đổ cái gì lên người ta… Khó chịu quá…”

Thẩm Bội Nhu vứt cái lọ rỗng đi, đáp: “Mật hoa hoè.”

An Ngư nghe thấy là mật, đầu óc choáng váng nhưng vẫn lập tức nghĩ đến chuyện ăn, líu ríu hỏi: “Mật hoa hoè… có ngọt không…”

Đương nhiên là ngọt.

Thứ này vốn là mật thượng hạng, kế mẫu hắn nhờ người mua để pha thuốc cho con trai út bớt đắng. Tình cờ hôm qua, lúc Thẩm Khê uống thuốc, Thẩm Bội Nhu ghé qua thấy được liền tiện tay mang đi.

Nhưng đã nghe An Ngư hỏi, vậy thì để hắn nếm giùm cậu một chút cũng được.

Không khí tràn ngập hương ngọt của mật hoa hoè, An Ngư bỗng nhiên nghĩ đến bản thân bị giày vò, rồi lại nghĩ đến mật ong cũng bị giày vò, liền đau lòng mà bật khóc.

Cậu khóc quá thường xuyên, quá lâu, đến mức giọng đã khản đặc, vừa nấc vừa oán trách: “Ta nào có làm chuyện xấu gì, chỉ nói dối có một lần thôi… Thiếu gia, sao lại ức hϊếp ta thế này…”

“Đồ xấu xa… Kẻ lừa đảo…” Càng nghĩ càng tủi thân, càng tủi thân lại càng nức nở, giọng nghẹn ngào đáng thương: “Thiếu gia, ngài trả hưu thư cho ta đi… Ta không ăn cơm nữa… Ta phải đi… Trả hưu thư cho ta…”

Dáng vẻ cậu bi thảm đến cực điểm, lời nói đứt quãng, hơi thở gấp gáp tưởng như sắp ngất đi.

Nhưng lại vì lỡ chạm đúng chuyện kiêng kị, liền bị Thẩm Bội Nhu vung tay tát mạnh một cái vào mông: “Đừng giả vờ ngất nữa, cũng đừng kêu loạn. Mới chỉ bắt đầu thôi, để dành sức, lát nữa còn khóc dài dài.”