Chương 1

Người ta nói nhân phẩm là vô giá nhưng khi gặp khó khăn, đừng nói là vài lạng bạc, chỉ cần vài đồng xu hay vài miếng cơm cũng có thể bán mình.

Mẹ cậu dựa vào việc xay đậu làm đậu phụ để nuôi cậu khôn lớn. Sáng tối tảo tần không được chợp mắt, mới ngoài ba mươi mà trông như đã năm mươi tuổi, lại còn đáng thương mắc bệnh lao phổi, trong những cơn ho ròng rã ngày đêm mà khạc ra máu rồi qua đời.

Ngày mẹ mất, An Ngư gục bên giường mẹ khóc suốt một đêm, hôm sau đôi mắt cậu sưng húp như hai quả hồ đào, đến mở cũng chẳng mở nổi.

Khóc xong rồi, cậu vẫn phải nghĩ cách lo hậu sự cho mẹ. Chẳng thể nào để bà lúc sống phải ở dưới mái nhà rách nát này mà khi chết lại bị quấn qua loa bằng mấy tấm chiếu rách rồi quẳng vào bãi tha ma. Phải có quan tài, phải được chôn xuống đất cho yên tĩnh.

An Ngư sinh ra vốn đã mang bệnh, thân thể yếu ớt, chẳng thể làm việc nặng. Đừng nói là tiếp quản việc xay đậu của mẹ, ngay cả đứng dưới nắng nửa buổi cậu cũng không chịu nổi, tất nhiên là mất luôn nguồn thu nhập.

Mất cái này ắt được cái khác. Dù mang một thân thể gần như tàn tật nhưng gương mặt cậu lại tuấn tú xinh đẹp, tóc nuôi dài một chút thì lại có nét mơ hồ khó phân nam nữ.

Trong đầu cậu chợt nghĩ tới cảnh khi còn cùng mẹ bán đậu phụ, từng thấy có cô gái quỳ bên đường đeo tấm bảng “bán mình chôn cha”, sau đó được người ta mua về nhà. Đêm tối mịt mùng, chuyện ấy cũng chỉ là một cái động, vào được là xong. Chỉ cần cậu giữ chặt “thứ của con trai” không để người ta phát hiện thì cũng chẳng khác gì.

Cậu nghĩ chắc không dễ gì bị phát hiện đâu, mà nếu có bị phát hiện thì cái quan tài đổi được từ việc bán thân cũng đã cùng mẹ an táng rồi. Thế là cậu bắt chước, viết lên tấm giấy bốn chữ “bán mình chôn mẹ” rồi ra đường quỳ.

Cảnh ngộ của An Ngư thì thảm hại nhưng cậu thực sự quá đẹp, chưa tới ba canh giờ đã có người mua cậu. Họ đổi cho cậu một bộ quần áo mới, vừa tối đến đã bị trùm khăn đỏ, nhét vào kiệu hoa.

Trước mắt cậu toàn là màu đỏ của khăn trùm, câuu không dám vén lên, lưng thẳng cứng vì căng thẳng. Kiệu lắc lư khiến cậu chóng mặt, đầu ong ong muốn nôn, lại nghe bên ngoài có tiếng bàn tán khe khẽ.

Giọng ấy khô khốc, kéo dài: “Thật là tạo nghiệp mà, một cô nương xinh đẹp thế này lại gả cho nhà họ Thẩm. Ai mà chẳng biết người hầu trong phòng đại thiếu gia nhà họ Thẩm chết không ít, ra được thì trên người đâu còn nguyên vẹn, thật là đáng thương.”

“Phì…” Một giọng khác khinh khỉnh đáp: “Lo làm việc của mình đi là được, khiêng tới nơi là xong, chuyện trong nhà người ta thì nhiều lời làm gì. Nói thẳng ra, nhà họ Thẩm trả đủ mấy thỏi bạc thì dù là muốn ăn thịt uống máu, nàng ta cũng phải đưa cổ ra, chạm dao mà liều thôi.”

Những lời bên ngoài chẳng tránh né, An Ngư nghe rõ tám chín phần. Phải, cậu đã lấy tiền, lại còn lừa người ta. Từ nay về sau, cậu sẽ phải làm trâu ngựa cho người ta cưỡi suốt đời.

Trong lúc kiệu lắc lư, cậu được khiêng từ cửa sau vào sân nhà họ Thẩm. Một tiếng “cạch” vang rõ khi kiệu đặt xuống đất, An Ngư khẽ nhấc tay định vén khăn trùm nhưng ngón tay vừa chạm vào tua liền vội rụt lại, nắm chặt tay thành thành quyền.

Rèm kiệu bị vén lên, ánh sáng yếu ớt tràn vào, sắc đỏ càng thêm chói mắt.

Hai tay cậu bị người ta giữ lấy, nửa dìu nửa kéo lôi ra khỏi kiệu. Con đường dưới chân khác hẳn nơi cậu từng ở, bằng phẳng vô cùng. Dù không nhìn thấy, cậu vẫn đi khá ổn, chỉ là suýt chút nữa vấp phải bậc cửa cao mà ngã sấp mặt.

Bên cạnh có người cười: “Biết mình leo lên cành cao rồi nên đến đi cũng không xong à?”

Một người khác xen vào, giơ tay vỗ vào mông cậu cười cợt: “Ấy chà, nhìn thì gầy mà lại dễ nuôi đấy. Đại thiếu gia nhà chúng ta vốn là người biết thương vợ, sau này cô nương sẽ được hưởng phúc thôi.”

Hết người này tới người kia buông lời, sau đó họ kéo cậu ngồi xuống mép giường, buông tay ra, đi ra ngoài, đóng cửa lại và rời xa.

An Ngư xoa cánh tay và cổ tay, sau đó đưa tay gỡ khăn trùm đầu xuống. Căn phòng trống trải rộng lớn, chỉ có một cây nến chạm hình rồng phượng, ngọn nến nhỏ không đủ soi sáng, khắp nơi tối lờ mờ.

Cả ngày chưa ăn gì, cậu đói đến mức bụng dính vào lưng. Trên bàn có một đĩa bánh lạnh, hương thơm gần như hút mất hồn cậu. Cậu nhìn quanh không thấy ai, lại nghe bên ngoài im ắng, cậu bạo gan men đến bàn, bốc một miếng bánh cho vào miệng.

Vị đậu xanh đậm, xen chút ngọt béo của sữa, bên trong là nhân vàng mềm mịn. Lưỡi cậu như muốn tan ra, nhai xong còn chép miệng, bàn tay lại muốn với thêm miếng nữa.

Cửa “két” một tiếng mở ra, miếng bánh kẹp giữa ngón tay cậu rơi “tách” xuống đĩa.

An Ngư giật mình, quay về phía cửa. Người vừa vào mặc áo đỏ, tóc chải gọn ra sau, trên tay cầm thứ gì đó. Khoảng cách quá xa khiến cậu chưa nhìn rõ.

Cậu vội lau miệng, túm lấy khăn trùm bên cạnh định che đầu nhưng mới trùm được nửa thì đã bị người kia kéo xuống. Lúc này đứng gần, nhờ ánh nến, cậu mới thấy trong tay đối phương là một tượng Phật ngọc nhỏ.

“Chắc đáng giá lắm đây.” An Ngư nghĩ: “E là đổi ra đủ để ăn bánh lạnh cả đời không hết.”

Nghĩ tới bánh, ánh mắt cậu rời khỏi tượng Phật, lại nhìn chằm chằm vào đĩa bánh xếp ngay ngắn trên bàn, nuốt nước bọt “ực” một tiếng.

“Đúng là con bé nhà quê chưa từng thấy sự đời.” Thẩm Bối Nhu cười giễu: “Kỹ nữ từ chốn thanh lâu, may mắn thành kế thất, lại tưởng mình có thể nắm được hắn sao? Đem hết người này tới người khác đưa vào phòng hắn.”

Ngón tay Thẩm Bội Nhu khẽ khều ngón tay, chiếc đĩa rơi xuống đất vỡ tan, bánh lạnh văng tung toé khắp nơi.