Chương 3: Cô không được đi!

Cả đoàn đưa tang hoảng loạn cả lên.

Ông trưởng làng vẫn có chút gan dạ, hét lớn: "Hoảng cái gì! Đừng chạy! Chắc là nắp quan tài chưa được đậy kỹ, cho tôi..."

Lời còn chưa dứt đã thấy cô gái mặc bộ hỷ phục màu đỏ từ trong quan tài đứng dậy.

Ông trưởng làng: "..."

Thợ thổi kèn: "Mẹ ơi! Thật sự xác... xác chết vùng dậy rồi! Mau chạy đi!"

Ông trưởng làng sợ đến mức ngã phịch xuống đất: "Cô, cô, cô là người hay là ma!!!"

Dung Chân Chân hít thở chút không khí trong lành, cuối cùng cũng đỡ hơn, nhíu mày nói: "Đương nhiên là người, có ma nào ban ngày ban mặt mà ra ngoài không?"

Thật sự chết rồi biến thành ma đi đòi mạng cũng phải đợi đến tối mới ra chứ.

Nắng chang chang thế này, cô còn sợ mình hồn phi phách tán nữa là.

Ra khỏi quan tài, Dung Chân Chân mím đôi môi anh đào, ghét bỏ nhìn bộ hỷ phục trên người, trông thế nào cũng thấy xui xẻo! Muốn về nhà cởi ra ngay lập tức!

Dung Chân Chân quay người định đi về nhà, nhưng chưa đi được hai bước, mẹ của Vương Cường đột nhiên khóc thét lên chặn cô lại: "Cô không được đi! Mặc kệ cô là cái gì cũng không được đi! Cô là do tôi mua về làm vợ cho con trai tôi! Cô đi rồi, con trai tôi xuống dưới âm tào địa phủ một mình cô đơn biết làm sao! Hu hu hu, nó đi đường còn không có ai bầu bạn!"

Dung Chân Chân quay lại, vô cùng khó chịu nói: "Bác gái, tôi chết rồi bố mẹ tôi trái ý nguyện gả tôi cho con trai bác, tôi không có cách nào phản đối thì thôi. Bây giờ tôi sống lại rồi, sao nào, còn phải tự gϊếŧ mình để chôn cùng con trai bác à?"

Lúc này bố của Vương Cường cũng sải bước tới nói: "Nhưng bố mẹ cô nhận tiền của chúng tôi rồi!"

Dung Chân Chân lạnh mặt: "Bác trai, bố mẹ tôi nợ tiền bác thì bác đi tìm họ mà đòi. Các người mua tôi, bất kể sống chết đã là phạm pháp rồi, huống chi bây giờ tôi còn sống, không thể thành một cặp với con trai bác được."

Mẹ của Vương Cường vốn là một người đàn bà chanh chua, vừa nghe vậy đã nằm lăn ra đất ăn vạ khóc lóc.

"Bà già này không hiểu luật pháp, chỉ biết con trai tôi khổ quá thôi! Bỏ tiền mua cô rồi, cô phải làm vợ cho con trai tôi, cô chết là ma nhà chúng tôi, sống là người nhà chúng tôi, cô phải theo chúng tôi về nhà, sống thì ở góa cho con trai tôi, chết thì chôn cùng con trai tôi!"

Dung Chân Chân mím môi, đây là muốn cướp đoạt dân nữ đây mà.

Cô cử động cổ tay, đang cân nhắc ra tay nhẹ một chút, dùng chút khí công, mỗi người một cái nhẹ, đánh cho họ không cử động được là được, đến điểm dừng là dừng.