Editor: Nana.Màn đêm dần buông, bóng cây lay động.
Đại trạch Uchiha đèn đuốc sáng trưng. Từ khoảng sân tối tăm và yên tĩnh bên ngoài, người ta có thể nhìn xuyên qua cánh cửa khép hờ, thấy rõ bóng dáng nhỏ bé đang di chuyển bên trong.
Con quạ đen lặng lẽ đậu trên cành cây, nằm im bất động, chỉ có đôi mắt thỉnh thoảng đảo quanh, dõi theo bóng hình nhỏ bé kia.
Tình huống này đã kéo dài suốt mấy giờ đồng hồ.
Đứa trẻ tên Uchiha Sasuke đã luống cuống tay chân "chiến đấu" trong bếp suốt mấy tiếng, nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa được ăn một miếng cơm nóng nào.
Ánh mắt con quạ không kìm được mà liếc về phía những góc tối trong đại trạch, nơi các Ám Bộ đang ẩn mình. Trong đôi mắt đen láy ấy thoáng hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Nhưng ánh nhìn của nó vô cùng kín đáo, đám Ám Bộ kia hoàn toàn không phát giác ra điều gì. Vì thế, họ vẫn giữ thái độ thờ ơ, chỉ lặng lẽ nhìn tộc nhân Uchiha cuối cùng đang bận rộn trong nhà để kiếm cái ăn.
Lại còn là vào đúng ngày sinh nhật hôm nay.
...
Tại một nơi nào đó trong rừng núi, xa khỏi biên giới Hỏa Quốc. Hai người mặc áo choàng đen thêu mây đỏ đang ngồi quanh đống lửa nghỉ ngơi.
Rừng cây trong màn đêm có vẻ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng chẳng có loài động vật nào dám bén mảng tới gần hướng này. Ánh lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt của hai người.
Không gian tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng lá cây xào xạc trên cao khi gió thổi qua và tiếng củi khô nổ lách tách trong lửa.
Biwa Jūzō ôm thanh Thủ Cấp Đoạt Đao của mình, ánh mắt lơ đãng bất định. Cuối cùng, hắn nhìn sang người đồng đội bên cạnh, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn:
"Này, ngủ sớm thế sao?"
Uchiha Itachi chỉ nhắm mắt, không có chút phản ứng nào.
"Ta đang nói đấy... nghe thấy tiền bối hỏi chuyện thì phải trả lời chứ, hiểu không hả!" Biwa Jūzō hùng hổ xoay ngang thanh đại đao, đặt thẳng lên cổ Uchiha Itachi.
"Nghỉ ngơi đi, tiền bối."
Uchiha Itachi không chút kinh ngạc, giọng nói vẫn bình tĩnh đáp lại. Đôi mắt y vẫn không hề mở ra.
Đổi lại người khác cũng sẽ chẳng ngạc nhiên đâu.
Nếu họ gặp phải ông chú này - kẻ mà hễ nói chưa quá ba câu là nhất định phải rút đao ra uy hϊếp người khác, nhưng thực chất lại là một người cực kỳ coi trọng đồng đội, ngoài lạnh trong nóng.
Biwa Jūzō nhíu chặt mày, đại đao trong tay quét một đường rồi cắm phập xuống mặt đất bên cạnh. Biểu cảm của hắn càng thêm mất kiên nhẫn: "Thật không hiểu nổi ngươi, rốt cuộc làm sao có thể ngồi im bất động suốt mấy tiếng đồng hồ như vậy."
Biểu cảm của Uchiha Itachi không có lấy một tia dao động, nhưng tầm nhìn kết nối với con quạ vẫn tiếp tục dõi theo bóng dáng của em trai.
... Nếu là ngắm Sasuke thì dù có giữ nguyên tư thế này cả đêm cũng chẳng sao.
Hơn nữa... Y có thứ cần phải xác nhận.
...
Trong phòng bếp đại trạch Uchiha, trên bàn dưới đất là một bãi chiến trường hỗn độn.
Snape cuối cùng cũng ngừng việc tàn phá nguyên liệu nấu ăn. Hắn tiêu hủy hết những món thất bại trước đó, sau đó qua loa ăn hết phần làm thành công nhất.
Với thể lực của cơ thể này, sau một ngày luyện tập rồi lại vật lộn thêm mấy tiếng đồng hồ, hắn đã hoàn toàn kiệt sức. Kẻ đứng sau con quạ kia nếu muốn thu thập tình báo, thì tin tức duy nhất có thể thu được chỉ là "Uchiha Sasuke không hề giỏi nấu nướng" mà thôi.
Nhưng con quạ kia thế mà vẫn kiên nhẫn đậu ở đó. Những luồng khí tức ẩn nấp dưới lòng đất khác cũng bình an vô sự với nó.
Lại thêm một nhân vật đến giám sát thường trú sao? Hai phe thế lực...
Trong lòng Snape khẽ động, quyết định thử một chút.
Hắn lạnh mặt đi ra hành lang, xoay người cúi xuống thay băng gạc chữa thương trên chân.
Tư thế này khiến hắn đưa lưng về phía con quạ, hoàn toàn không phòng bị, sơ hở lộ ra tứ phía. Nếu kẻ đó có ác ý với hắn, lại còn là kẻ bốc đồng, nói không chừng sẽ để lộ manh mối gì đó.
Trong rừng cây, Biwa Jūzō ngạc nhiên nhìn thấy người hậu bối vốn luôn mặt không đổi sắc bỗng nhiên nhíu mày.
"Itachi, sao thế?"
Vẫn không nhận được câu trả lời.
Biwa Jūzō bất lực trừng mắt, không kìm nén được tính tình mà dùng đại đao chém xuống đất để trút giận.
...
Tại đại trạch Uchiha, Snape không đợi được bất cứ động tĩnh gì, cũng chẳng hề sốt ruột.
Đêm nay hắn không cần luyện tập bùa chú, cho nên trực tiếp thu dọn chăn đệm, chuẩn bị đi ngủ.
Ánh đèn vụt tắt, căn phòng chìm vào bóng tối. Hơi thở của đứa trẻ dần trở nên đều đặn, vạn vật đều chìm vào tĩnh lặng.
Thế nhưng trong phòng vẫn không có một tia dị động.
Thời gian dần trôi, màn đêm càng lúc càng sâu. Đám Ám Bộ ẩn mình trong bóng tối cũng bắt đầu lơi lỏng cảnh giác.
Lặng lẽ không một tiếng động, một bóng đen xẹt qua, trong phòng đã xuất hiện thêm một luồng khí tức.
Snape vẫn duy trì nhịp thở đều đặn và chậm rãi, tứ chi thả lỏng, dường như đã chìm vào giấc ngủ say.
Hắn còn tưởng kẻ đứng sau con quạ đen kia đêm nay sẽ không tới, xem ra vẫn là không nhịn được.
Nếu kẻ đó muốn gϊếŧ hắn, hoặc muốn móc đôi mắt này... Với thực lực hiện tại, hắn chưa thể một kích tất sát, nhưng cũng không thể bứt dây động rừng.
Sự cảnh giác trong lòng Snape đã đẩy lên mức cao nhất, nhưng bên ngoài vẫn nằm im bất động.
Hắn cần chờ đợi một cơ hội.
Trong không gian yên tĩnh, Snape bắt được tiếng động của một người đang chậm rãi bước tới. Tiếng động rất nhỏ ấy vang lên cho đến tận bên cạnh hắn mới dừng lại.
... Có vẻ như đang quan sát hắn.
Biểu cảm của Snape càng thêm bình tĩnh, hô hấp hòa hoãn. Hắn đã căng thẳng dây thần kinh, sẵn sàng bạo khởi bất cứ lúc nào để tránh né đòn tập kích.
Một luồng hơi thở ấm áp ập đến, một bàn tay đặt lên sườn mặt hắn, dịu dàng giúp hắn vén những lọn tóc mái trên trán.
Sau đó, Snape rơi vào một vòng tay ôm ấp.
"..."
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?!
Snape có chút ngẩn người.